Tổng hợp những bài thơ hay về đàn guitar -

Tin nổi bật
Thơ hay về đàn guitar!
Cây ghi ta là nhạc cụ quen thân với mỗi người dân Tây Ban Nha. Và từ đây, cây đàn guitar được mang ra khắp trơi trên thế giới. Với người yêu nhạc, guitar giờ đây như người bạn tri âm trong sự nghiệp và suốt nẻo đường cuộc sống.
Muốn cuộc sống được cảm nhận và thể hiện ở chiều sâu nên luôn khước từ lối biểu đạt dễ dãi; đào sâu vào cái tôi nội cảm, tìm kiếm những cách biểu đạt mới qua hình thức câu thơ tự do, giải phóng mọi ràng buộc nhằm mở đường cho một cơ chế liên tưởng phóng khoáng, xoá những khuôn sáo bằng những nhịp điệu bất thường, đem đến cho thơ một mĩ cảm hiện đại bằng hệ thống hình ảnh và ngôn từ mới mẻ.
Vì vậy, tôi tổng hợp những bài thơ viết về tiếng đàn guitar, những lời tự sự bên cây đàn để quý bạn cùng đọc.

Đàn ghi ta của Lorca

Cây Guitar Không Lời

Tác giả: Mai Nhật Nguyên
Mưa cứ rơi dầm dề
Ướt trời chiều dây so
Nhịp phách đời vẫn gõ
Cây guitar không lời?Kia vòng xoay danh lợi
Bỏ rơi bao cuộc đời
Ôi nốt trầm cơm áo
Cây guitar không lời

Bốn ngàn năm đất nước
Trầm luân phím bình yên
Đứt dây buồn biển nghẹn
Cây guitar không lời..?

Cây guitar không lời
Cho anh và cho tôi
Bản tình ca hoa đá
Rêu mưa đang nhạt nhòa…!

Chiếc Guitar Đứt Dây

Tác giả: Daocongdien

CHIẾC GUITAR ĐỨT DÂY

sợi trầm nốt mi đứt rồi
thay dây khác và chỉnh lại âm
dạo lấy một khúc, vui hay buồn, tùy ý
như đêm nay ngồi búng lại đoạn nhạc
tưởng chừng quên khuấy
bài hát thầm thỉ
chừng ngọt ngào hơn mỗi thanh âm
ngọn gió giang hồ dong ruỗi tự nghìn năm
đứng đấy, lắng nghe

mỗi đắm chìm và mỗi thăng hoa
buồn đau cùng khát vọng
hay chính hơi thở của Người
ban tặng?

với yêu thương cẩn trọng
khẽ khàng treo chiếc guitar cũ lên tường
nghe tiếp những hợp âm
trống

Vịnh… Cái Đàn Guitar

Tác giả: Peter Hy Tấn
Cái cần nằm dưới những hàng dây
Thân thon đẹp mắt nắm vừa tay
Mấy núm nằm nghiêng duyên đến lạ
Bụng uốn lưng ong nhìn đắm sayĐưa hết kỹ năng chơi chẳng chán
Móc lên chập xuống một bàn tay
Riêng bàn tay trái này anh bóp
Xoa xuống vuốt lên sảng khoái ngay.

Cây Đàn Cũ

Tác giả: Thắng Dê
Ngày con đang còn bé
Cha ôm đàn Guitar
Giai điệu ” 3 ngọn nến…
Lung linh, một mái nhà…”Những hôm mẹ mở nhạc
Con chăm chú lắng nghe
Đĩa xoay vòng, thổn thức
Làm cậu bé say mê

Tuổi con đang dần lớn
Tóc cha cũng sang màu
Cây đàn kia cũ kỹ
Mà sao Cha đi lâu?

Giai điệu như tan biến
Tháng ngày dài lê thê
Trao ôi, niềm hạnh phúc
Con ơi, Cha sớm về!

Đêm Tháng Năm

Tác giả: Muoi_man_gung_cay
Đêm đen nhức, gió tháng năm thổi buốt
Trăng vàng rờn rợn những vết dao
Sương cứa đứt vào hồn cây tắt nụ
Cửa sổ ai đổ ngập nỗi buồn vào.Guitar gãy thia lia dây đàn sắt
Mỗi nốt gieo ngờ vực cả căn buồng
Bình rỗng nước, gập đầu hoa khô cháy
Nhật ký đầy những nốt cười xuông.

Đêm bí mật như nấm mồ mất ngủ
Đè thinh không những khoảng lặng đau buồn
Ta chết dở trong nỗi mình biển động
Ánh trăng lùa thành buồm trắng van lơn.

Rơi

Tác giả: Nguyễn Nhật Quỳnh
Có những ngày chủ nhật buồn chơi vơi
Đến cả tiếng guitar cũng chẳng buồn nghe tớiDáng em xa vời, lòng anh như cánh hoa rơi…
Em biết không, anh cần lắm nụ cười nơi môi em…

Rồi như kẻ ngớ ngẩn đứng chênh vênh giữa đời
Anh ngước mắt mơ màng trước bầu trời cao vời vợi
Đôi bàn tay vô tình chạm phải giọt mưa còn rơi…

Tiếng Đàn

Tác giả: Phamthicucvang
Bay bổng điệu buồn gửi gió sang
guitar ấm áp gõ tình vang
đường tơ bật khúc lời ca biệt
cung phím so dây tiếng nhạc loang
chạm ngõ đau nhoài chan vết cũ
vá tim buồn chở nặng hồn hoang
cùng song bước chẳng nhìn chung hướng
không kết thành đôi vỡ nhịp đàn

Bất Chợt Trên Bến Đò Ngang

Tác giả: Đinh Trầm Ca
Chiều qua bến đò ngang
tình cờ nghe bài hát cũ
người hành khất mù và cô gái nhỏ
cây guitar lạc phím
cũ mèm
chiếc thau nhôm móp méo
vàng ố
những đồng tiềnCô bé hát
nỗi đau mênh mông của người tình phụ
chiều bay mưa hiu hắt dòng sông
khách qua đò cuối năm lưa thưa
có người dừng lại
mở bóp
tôi cho tay vào túi
rỗng không

Mấy mươi năm rồi người con gái qua sông
tôi viết lời ca sao buồn quá vậy?
những lời ca cho lòng tôi thủa ấy
ai biết bây giờ
bố con người hành khất dùng để hát ăn xin

Chiều rây rây những bui mưa êm
kỷ niệm cũ không hề sống lại
trong tôi chỉ lóe lên câu hỏi
biết bố con người hát rong kiếm đủ sống không?

Buồn

Tác giả: Sương Sương

BUỒN

Buồn ơi…
Giấu trong bình thủy tinh trong suốt
Giữ chặt đừng rơi
Tả tơi lòng

Buồn không?
Còn sót lại lời nguyện cầu sự sống
Buồn rơi vào ảo mộng
Ép buộc lãng quên.

Guitar búng những hợp âm không tên
Réo rắt dây tơ chùng
Cung rê thứ thả bay vào mông lung
Buồn đến từ bao giờ?

Ai đó bỗng nói về giấc mơ
Nơi ấy sẽ gặp lại những gì thương mến
Nắng và mây hòa quyện
Cho yêu dấu theo về

Cô đơn
Lẻ loi
Ngày dài lê thê
Để thấy lòng mình trở nên yếu đuối
Để thấy hồn mình ngổn ngang mệt mỏi
Trăn trở ngậm ngùi.

Không Có Em..

Tác giả: Nguyễn Thành Sáng

Không Có Em..

Không có em, lần chân ra biển
Nhìn sóng cồn ẩn hiện nhấp nhô
Trầm ngâm thả ánh tít mờ
Làm sao tránh khỏi thẫn thờ, mênh mang!

Không có em, nào ngân nga nhạc
Chuỗi đêm vàng chất ngất tơ vương
Guitar bên khảy đoạn trường
“Tình Yêu Cách Trở” bản buồn phía ca

Không có em la đà sương khói
Những chiều tà vời vợi, mông lung
Vì đâu vào cõi không trung
Hoá thành cánh nhạn vượt trùng tìm Ai

Không có em canh dài thao thức
Đâu chập chờn hạnh phúc mối duyên
Cho kia thui thủi bên thềm
Lâng lâng, xúc cảm, nhịp tim dâng trào

Không có em nào mau thấy ảnh
Tận trời tây cá cảnh nhởn nhơ
Trắng vàng xanh đỏ lượn lờ
Bao nhiêu lờ lượn, bấy thơ với tình…

Để thắm thiết quyện hình yêu dấu
Trái ngang dòng đau đáu sớm hôm
Đêm đêm hướng vọng đầu non
Bâng khuâng, lưu luyến, xoải hồn về nơi

Nhất định rồi em ơi! Chẳng thể
Nẻo đường trần nhểu lệ ly tan
Thì còn kia ánh trăng vàng
Cung lầu thưởng nguyệt Ta Nàng phôi pha

Trăm thương, ngàn nhớ cách xa…

04/04/2020
Nguyễn Thành Sáng

Nhớ Em Hay Nhớ Đàn

Tác giả: Lữ Dang – NHH
Vì đời tôi có em
Em say tình với tôi
Một tình yêu nồng cháy
Sáng rực cả tim tôiEm ở cùng với tôi
Qua đêm dài dằng dằng
Qua ngày tàn đông tận
Em hiểu hết lòng tôi
Như trăng hiểu hết đất
Sao tôi chả hiểu gì……

Vì đời tôi có em
Em sắc bén bên người
Mềm mại ở bên tôi
Em dịu nhẹ, tôi buồn
Mãnh liệt khi tôi vui
Đa cảm như tình ai…
Đời tôi nay có em
Em ơi cho tôi nhận
Muôn phần lỗi về mình
Em yêu tôi lắm thế
Nhưng kẻ phụ tình này
Nâng niu em để nhớ
Nhớ về người xa vắng
Ở khuất tận chân trời
Lẻ bóng sau làn mây
Dấu mặt trong cơn gió
Càng ôm em càng nhớ……

Tôi thật là xấu xa
Phụ mất tấm tình này
Thôi từ nay hối lỗi
Chả bao giờ xa em
Em bên tôi sớm tối
Tôi yêu em chân thành
Hai ta cùng sánh bước
Trên đường đời gian nan
Tôi vui khi có em
Ôi một mối chân tình
Nói sao cho vừa đây….

Thơ tàn nay hết chữ
Tạm biệt em nhé em!/./
Nhớ em hay nhớ đàn..
gửi tặng guitar thân yêu 4/11/2014

Nhớ Nhà !

Tác giả: Trầm Thi
Đã một năm rồi, ôi tháng tư
Tay mềm luyến phím ấy dường như
không còn mượt mà như năm cũ
Áo cơm quên cung bậc guitar…Nhớ dấu yêu xa nhớ mái nhà
Nhớ giàn mướp nhỏ Hạ vàng hoa
Nhớ thôn làng ấy mùa lúa trổ
Trâu mẹp hói chiều, lau phất phơ

Ở miền thành thị nhớ đồng quê
Nhớ đêm trăng dãi nhớ bờ đê
Nhớ đồng nhớ rạ và nhớ cả
Bạn bè bắp thịt cuộn vai u

Nhớ tiếng “Dạ thưa” nhớ cả từ
quê hương nằng nặng trong tâm tưởng:
“Đi mô mà lâu về quá rứa?…
lâu rồi không lai vãng miền thương?”

Nào chị nào em cùng xa xứ…
Nào anh, nào lữ thứ phương xa
Tháng tư xin láy vài âm hưởng
Để thắm hồn nhau tiếng “Quê nhà!”

(tháng tư hai không không sáu)

Niệm Khúc 6: Nhật Ký Dòng Sông Thu

Tác giả: Thiết Dương

NIỆM KHÚC 6

NHẬT KÝ DÒNG SÔNG THU

Có những chiều vàng thuở bé thơ
Bến sông xuôi ngược mỏi chân chờ
Mong quà của mẹ sau phiên gác
Hương thị thơm nồng cả giấc mơ

Rồi những bài thu ta đã viết
Mỗi khi tan học bến sông chờ
Đường đê nhạt nắng cơn mưa vội
Làm ướt môi người ướt cả thơ

Và những mùa thu nơi đảo vắng
Thơ tình anh viết gửi người mơ
Thương em tóc xõa bên dòng nhớ
Lính hải quân xa mắt thẫn thờ

Một sớm thu vàng nhuộm bóng quê
Vừa xong trách nhiệm lính quay về
Đường xưa lối cũ tìm người mộng
Sáo đã sang sông bỏ bến thề

Lối hẹn bây giờ hoang vắng quá
Sông xưa lạnh lẽo dưới sương mù
Dăm ba chiếc lá ta vừa nhặt
Thả xuống bên dòng đưa tiễn thu

Vọng tiếng guitar ngoài cửa sổ
Khúc lòng trăn trở những niềm thu.

Thiet Duong

Ông Lão Và Chiếc Thuyền Độc Mộc

Tác giả: Dũng Lê Ngọc

ÔNG LÃO VÀ CHIẾC THUYỀN ĐỘC MỘC

Chiếc thuyền độc mộc trôi qua tường nắng
Ông lão già vò võ nỗi buồn xa xôi
Cây đàn guitar
Ông hát lên
Bài ca cô độc
Giọng mờ ấm, khàn khàn mạch nước dìu đưa

Cảm xúc gì đây?
Ai nào có hay
Nước mắt ông cằn khô nhờ gió xối
Tấm vai ông đen sạm bởi nắng nôi
Chiếc thuyền độc mộc mốc meo cũ kĩ
Cùng cực
Làm chiến hữu, giờ già như ông

Ông kẻ đầu bạc cô đơn gần thế kỉ
Tâm sự cùng khúc gỗ lim bền bỉ

Ngón tay trái không còn, đẩy xô cả đời xuôi ngược
Lời thề cách biệt phồn hoa ta giữ
Hận thù ta mãi mang
Cơn đau tình hằng đêm nghi ngút khói
Không thể quên

80 năm hun hút
48 năm bôn ba
Có thể nghe thấy thuyền kêu la vì sốt rét
Có thể ôm ấp linh hồn của núi non

Ta đâu trách người
Ta muốn tự tay bóp nghẹt cuộc sống
Nhưng ngài trời chưa chuẩn tấu
Bốn mùa như nhau, nóng lạnh như nhau
Số kiếp bèo trôi
Tóc dài cổ thụ
Cuốn vào thuyền nương tựa mà thôi.

27/11/2019
Tg: Nguyên như

Tiếng Đàn Ta Với Ta

Tác giả: Peter Hy Tấn
Đêm nay buồn tủi gõ đàn chơi
Mà nghe lạc nhịp với sai lời
Tình tang tích tịch mưa muốn ké
Ké để mà chi? Để chia phôi?
Mang nỗi căm hờn bao giấc mộng
Đàn căng dây quá đứt ngang rồi.Ký ức còn nghe tiếng đàn đêm
Mặn môi ai nhớ… nhớ đầy thêm
Tình tang tích tịch guitar cũ
Góc lòng thay mới vẫn đương thèm

Bỗng đâu nay biết ta khờ dại
Đàn để mà chi giữa chợ đời
Kẻ lướt người qua nào đâu thấy
Tích tịch tình tang chỉ là thôi

Đời khôn là thế bon chen thế
Ta dại ta khờ ta với ta
Cớ chi tự dẫn mình theo lệ
Tích tịch tình tang lại chan hòa.

04.08.2015

Tĩnh Khúc

Tác giả: Gót Hồng
Tôi …..
Yêu ai vùng tóc rối
Thân xanh xao héo gầy
Nghe vụn vỡ trên tay
Lời ru buồn năm tháng
Nhìn mây trôi lơ đãng
Môi mắt bỗng khép hờ
Rồi… vội vã… tình cờ…..
Tôi trở về… trong mơ…..Người …..
Ngày trôi qua, trôi qua
Vẫn trên tay Guitar
Môi buông lơi hời hợt
Những ca khúc nhạt nhòa
“Yêu người điên… vô tội
Linh hồn… bỏ đi hoang
Nghe chân ai… bước vội
Vờn mở cửa… thiên đàng…..”

(Silent Moment – GH 03/2001)

Tình Thơ Áo Trắng

Tác giả: Hồ Tịnh Văn
Cánh lá vàng lãng đãng cuối trời thu
Mang nỗi nhớ của một thời áo trắng
Còn lại đây nụ cười hoài xa vắng
Nắng vơi dần mưa lần gọi ngày đôngMùa đông về giấu nốt nhạc bên song
Đem vấn vương ươm buồn lên nỗi nhớ
Hương ngọc lan quyện vào trong hơi thở
Góc hồn nào xao xuyến một tình yêu

Khúc nhạc ngày xưa anh hát mỗi chiều
Cung trầm tiếng guitar buồn hiu hắt
Có một thời ta lãng quên ánh mắt
Để góc giảng đường trống trải chơ vơ

Ta đi rồi bỏ lại những giấc mơ
Bỏ cánh phượng hồng len nồng hương gió
Sân trường cũ là khung trời quên, nhớ
Áo nguyên trinh nhắc nhở chuyện đôi mình.

Chuyện một thời ta khờ khạo lặng thinh
Để giờ đây sắc vàng vương màu nhớ
Để tiếc thương mối tình thơ lỡ dở
Cho màu thương tím lạnh những ngày đông

Người xa rồi, biết còn nhớ nhau không???

Bến Phà Sông Hậu

Tác giả: Biển Nhớ

BN xin mượn ý câu chuyện kể của nhạc sĩ Nhật Ngân trong một show nhạc, kể rằng: Trong khi về thăm quê nhà, trong lúc chờ phà ở bến phà sông Hậu nghe có tiếng hát buồn hoà với tiếng đệm đàn Guitar rất chỉnh (bài mang tựa là Xuân Này Con Không Về) nên ông để ý và nhận ra người năm xưa đang hát dạo, người bạn này lúc xưa sau khi tốt nghiệp khoá SQVBDL ra trường phục vụ khoảng một năm, bị thương mất một chân, phải giải ngũ và bây giờ vẫn còn ở lại quê nhà…Câu chuyện của một người lính không phải vô danh mà lại vô danh…Câu chuyện của một người mà lại là của nhiều người BN xin đồng cảm trong bài thơ của mình…

Sông nước Hậu giang…

Sông Hậu dừng chân nơi quán xưa,
Đợi phà, ghé bến một chiều mưa.
Vọng đâu lời hát nghe buồn quá
Buốt cả lòng ai nói chẳng vừa.

Tâm sự ngập tràn theo tiếng ca,
Buồn riêng đàn tấu khúc tình ta
Bao người chờ đợi xuân đang tới
Mẹ chớ mong chi, con vắng nhà.

Chiếc áo sờn vai, áo trận xa
Bao năm chinh chiến, áo hoa nhoà
Chiến trường năm đó anh không chết
Thành lính phế binh, lính Cộng hoà.

Một nửa đơi trai trao núi sông,
Nửa đời còn lại thiếu màu hồng
Tâm tình biết gửi cho ai đấy
Đàn hát cho lòng ai biết không???

Cầm – Thi

Tác giả: Trầm Thi
chìm khúc nhạc đắm vần thơ
ngắm mây lững thững trắng mơ mộng ngày
ươm mầm lãng mạn đầu tay
bút hoa thi thảo lượn bay ý lờivô tư nên tứ thảnh thơi
nhã buông thanh khúc tuyệt vời ca âm
tay ngà nắn phím âm thầm
ngọt cao Đô trưởng, La trầm bâng khuâng…

thần tiên hạ giới một lần
cứ chơi với cuộc gian trần mà chơi
khi nhớ, tâm khúc bời bời
quẩn đi quanh lại bóng người tri âm

khi lo lắng, khi trầm trầm
khi nôn nao dạ khi nhăn nhăn mày
khi nồng nàn má hây hây
khi hồn ủ rũ mắt mày châu sa

khi bao dung tựa sơn hà
khi cồn cào tựa như là sóng xô
khi êm đềm, thuyền gối bờ
khi sâu thẳm thẳm tựa hồ đại dương

bốn mùa khoan nhặt cung thương
thất tình ghi lại những trương nỗi niềm
tĩnh yên lặng mối tơ riêng
nhặt khoan réo rắt ghi liền đời chung

bổng trầm thăng giáng gieo khung
lặng ngang trường đoản vạn cung cuộc đời
bể dâu, thường, trụ… lả lơi
dịu tình nhân thế chơi vơi sự tình

một ngày nắng đổ lung linh
cảm hòa vần điệu phác hình thơ ai
nhấn phím guitar họa bài
Cầm – Thi hòa lẫn với ngày… nắng tươi!

(TT – HH)
tháng năm hai không không sáu
cho thơ – cho nhạc – cho người – cho ta …

Hôm Ấy Là Ngày Phục Sinh

Tác giả: Daocongdien

HÔM QUA LÀ NGÀY PHỤC SINH

Ngày hôm qua, ngày cuối tuần, mình đã ở đâu
Mà đoạn đường dưới kia buồn vậy?

Ai đứng trên bao lơn này
Theo dõi một ngày cô đơn
Nhánh mười giờ mười giờ chưa nở
Con chim bồ câu hớn hở
Vẽ một vệt nâu nâu
Lời hứa ở đâu
Nụ hôn ở đâu
Cả mùi thuốc lá con mèo và mùi cà phê đậm đặc

Đừng vu khống chủ nhật thường buồn
Đơn giản chỉ là một mình
Thiếu một bờ vai từng quen tựa
Đơn giản chỉ là nhơ nhớ
Một khúc Trịnh hằng quên tên

Có thiếu gì đâu chạm một làn đêm
Giai điệu giản đơn của Diễm
Mưa và tháp cổ
Câu chuyện được kể lại trên đồi thông, bên đống lửa
Cây guitar gỗ nâu

Đà lạt là những bụi hoa vô danh
Là chập chùng sương mù vạn thuở
Ly sữa đậu nành bốc khói
Cỗ xe ngựa lốc cốc về khách sạn khuya lơ
Nón len xuýt xoa đôi má đỏ như táo chín

* * *

Có điều Sài gòn sáng nay vắng lạ
Chuông nhà thờ báo lễ Phục sinh
Chúa sống lại sau cuộc thập giá đóng đinh
Thế gian vẫn tiếp tục bị hành hình
Động đất, hạt nhân, chiến tranh, tràn dầu, thất nghiệp …
Ngày hôm qua, ngày cuối tuần, Chúa đã ở đâu
Mà đoạn đường dưới kia buồn quá vậy?

Nhạc Trịnh

Tác giả: Anh Ngọc

Kính tặng anh, hồn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

Trong những ngày tuyệt vọng nhất đời tôi
Tôi sống được nhờ thơ và nhạc Trịnh

Anh hát giùm tôi
Anh khóc giùm tôi
Hát hay khóc với anh thì cũng thế
Khóc rưng rưng
Và hát thì rơi lệ
Và lệ rơi như thể máu đang rơi

Ai ham vui tìm chỗ khác mà vui
Ai mạnh khoẻ tìm nơi mà khoe sức
Ai yếu đuối và ai bất lực
Ai lẻ loi xin hãy đến cùng anh

Anh thuộc phía tủi hờn
Anh thuộc phía mong manh
Anh thuộc những con người bé nhỏ
Người an ủi những linh hồn đau khổ
Bằng nỗi buồn tên gọi Trịnh Công Sơn

Chấp nhận cô đơn là cao hơn cô đơn
Dám tuyệt vọng là mạnh hơn tuyệt vọng
Nhìn cái chết như một phần sự sống
Cát bụi là anh
Cát bụi là tôi
Cát bụi là ta nên cát bụi tuyệt vời

Nhạc Trịnh buồn nhạc Trịnh của tôi ơi
Bao yêu thương không cứu nổi một con người

Gã tình nhân bị người tình phản bội
Vị giáo chủ bị con chiên lừa dối
Họ vừa nghe anh với vẻ mặt buồn rầu
Vừa phản bội anh vừa lừa dối lẫn nhau…

Nhạc Trịnh buồn
Lặng lẽ bỏ đi đâu
Chỉ còn lại cây guitar bằng gỗ
Những nút nhạc vẫn ngủ vùi trong đó
Như tình yêu giờ đã ngủ trong tim
Và trái tim trong đất ngủ im lìm…

Thơ Hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1942)

Tác giả: Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1942)

Nếu Đời Vắng Bậu

Nếu vắng Bậu hồng trần u ám
Mây kéo vầng ảm đạm không gian
Thu sang sẽ thiếu nai vàng
Tròn xoe ngơ ngác hứng làn sương rơi

Nếu vắng Bậu bầu trời tắt nắng
Hoa cỏ buồn héo hẳn tiết xuân
Gợi niềm u uẩn bâng khuâng
Muôn loài vạn vật trầm luân lỡ làng

Nếu vắng Bậu cung đàn im tiếng
Chẳng du dương quyến luyến tỏ tình
Tứ bề quạnh quẽ lặng thinh
Chẳng còn sức sống lung linh thuở nào

Nếu vắng Bậu chào mào biếng hát
Gió bấc lùa buốt rát tim em
Chuỗi đêm lếch thếch dài thêm
Lệ chan gối lạnh quạnh rèm tương tư

Nếu vắng Bậu hồn như tuyết phủ
Cuộc đời nhàm ủ rũ canh thâu
Miên man bên trướng Nguyệt lầu
Mưa thu trĩu hạt rầu rầu dáng hoa

Thì ở cõi Ta Bà cô đọng
Mầu âm gian thổi lộng biển khơi
Dương trần mạt lộ rã rời
Trắng đen xoay chuyển tả tơi mộng lành

Đời không thể vắng anh, Bậu nhỉ?
Có Bậu thì tuyệt mỹ vẹn phần
Chim ca, suối hát, gió ngân
Tơ đàn trỗi điệp lâng lâng khung tầng…

Đời nào phải đoá phù vân!

October 8, 2018
Tam Muội

Không Có Em

Không có em, lần chân ra biển
Nhìn sóng cồn ẩn hiện nhấp nhô
Trầm ngâm thả ánh tít mờ
Làm sao tránh khỏi thẫn thờ, mênh mang!

Không có em, nào ngân nga nhạc
Chuỗi đêm vàng chất ngất tơ vương
Guitar bên khảy đoạn trường
“Tình Yêu Cách Trở” bản buồn phía ca

Không có em la đà sương khói
Những chiều tà vời vợi, mông lung
Vì đâu vào cõi không trung
Hoá thành cánh nhạn vượt trùng tìm Ai

Không có em canh dài thao thức
Đâu chập chờn hạnh phúc mối duyên
Cho kia thui thủi bên thềm
Lâng lâng, xúc cảm, nhịp tim dâng trào

Không có em nào mau thấy ảnh
Tận trời tây cá cảnh nhởn nhơ
Trắng vàng xanh đỏ lượn lờ
Bao nhiêu lờ lượn, bấy thơ với tình…

Để thắm thiết quyện hình yêu dấu
Trái ngang dòng đau đáu sớm hôm
Đêm đêm hướng vọng đầu non
Bâng khuâng, lưu luyến, xoải hồn về nơi

Nhất định rồi em ơi! Chẳng thể
Nẻo đường trần nhểu lệ ly tan
Thì còn kia ánh trăng vàng
Cung lầu thưởng nguyệt Ta Nàng phôi pha

Trăm thương, ngàn nhớ cách xa…

04/04/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ: Cái Nghề Sang Chảnh

Tác giả: Phan Trọng Nghĩa
Bác tài xế, cái tên đầy kiêu hãnh.
Đã cho tôi, biết bao năm tháng yêu nghề.
Biết đó là nghề, sống chết thật mong manh.
Tôi chấp nhận, hy sinh cho nghề cao cả ấy.
Nghề lái xe như là một cơn gió lạ.
Thổi vào tôi, khơi dậy những đam mê.
Tuổi trẻ trong tôi, như say đắm yêu nghề.
Như duyên số, từ xa xưa định sẵn.
Nghề lái xe, là cái nghề sang chảnh.
Đã yêu nghề, thì phải biết làm thơ.
Lúc giàu sang, khi nghèo khó tồi tàn.
Biết đặt trong lòng nỗi niềm riêng thầm lặng.
Là tài xế, phải tỏ ra lịch lãm.
Phóng khoáng phong lưu, cho giống kẻ hào hoa.
Biết đánh bi da, biết nhảy với đàn bà.
Biết ca hát, và làm thơ tình tặng gái.
Là tài xế, đâu cần phải giỏi võ.
Mà tự lòng xuất phát một tình thương.
Hướng kẻ sai lầm, đi đúng lại con đường.
Khuyên kẻ ác, trở thành người lương thiện.
Người tài xế, là một người nghệ sỹ.
Biết hát ca, và biết đàn guitar.
Lời bài hát hay, làm tâm hồn người rung động.
Điệu nhạc hay, cũng xao xuyến lòng người.

Về Quê Ngoại

Tác giả: Sa Thi
Kẻ ở Cali cũng ngóng trông
Tháng Năm được hội ngộ tương phùng
Cùng thi nhân tận bên quê ngoại
Với bạn bè xa Rít chá sần (Richardson)
Viễn xứ làm thơ lời súc tích
Quê nhà hạ bút ý uyên thâm
Duyên thơ khả dĩ vượt sông bể
Tình nghĩa đệ huynh mãi thắm nồng.Người đi, Dallas vẫn ngóng trông…
Tháng năm mòn mỏi phút tương phùng
“Thi nhân” tri kỷ cùng nâng chén
Mong phút tương giao mãi ấm nồng
Viễn xứ làm thơ lời súc tích
Quê nhà nào đạt ý uyên thâm
Duyên thơ khả dĩ, mong người hiểu
Một chút vui chơi cũng ấm long.

Chủ quảng đại, khách đầy nhà
Lũ em đàn cháu vô ra rầm rì
Trẻ con thời có pastry
Xồn xồn Starbucks coffee, ly trà
Buồn thời đã có guitar
Bác Hai gảy gảy ca ca liên hồi
Tối thời còn có bia hơi
Bên mâm crawfish cuộc đời như tiên.

Kể ra một dãy liên miên…
Ngộ làm thơ cóc, Nị điên cái đầu…
Thơ vầy không phải “cóc” đâu
Có vần có đối ngắt câu đàng hoàng
Nguyễn Du cũng phải xin hàng
Chúng mày giỏi quá rõ ràng hơn tao!

Những Liên Ba Lạc Điệu

Tác giả: Thangtram

có một thằng trâm của ngày xưa…chưa xưa lắm

mùa hạ trèo lên mùa xuân

phượng đỏ rực

những nhành mai chưa kịp nở

tôi cầm bàn tay tôi

mà không kịp thấy rằng

những ngón dịu dàng không kịp nữa

đèn trung thu cháy

đứa trẻ con mắt tối sầm

không kịp thấy vừng trăng mây mới che

hai bên đường cơ man là me xanh

tóc em bay rối

tôi làm cơ man là thơ xanh xao màu lá

cheo leo trèo

những ngón tay ngón chân rướm máu

núi đèo heo

quạnh quẽ những chiếc lá rơi

tôi ngồi cười

giọt lệ còn chơi vơi

em đi qua đây bỏ mặc những đèn xanh đèn đỏ

những con đường

lạc mất từ lâu

khum bàn tay che sợi khói

một mặt trời co ro không mọc nổi

em cũng buồn như tôi thôi

nụ hồng không còn nở trước sân

nắng tắt trong lưng chừng lá rụng

ngày đã đi qua tôi

thơ tan tác khi ngòi viết cày lên

biết bao giờ hoa nở

trăng đã vô tình rụng mất ngoài kia

em lang thang bên trời kia mây nghe như không xa

ai đã ngồi đây cười dài bao thế kỷ

tôi ngậm giữa răng mình tiếng khóc hồn nhiên

mặt trời gọi mặt trăng

ngày bơ vơ đến vậy

em còn gì gởi lại tôi không ?

anh bảo

một hôm tôi uống cạn sông đầy

biển bạc đầu lo toan

em dạ thưa lung linh trời đất

cánh chuồn chuồn nghiêng theo

buông những bức màn sa đầy đáy mắt

ai theo tôi cùng tôi bởi tôi

tôi chờ ai giận ai quên ai

lẽ nào cũng vô cùng bất tuyệt

tôi cần em trở về

chiều quạnh hiu thiếu một nồi cơm bốc khói

ngõ xa một người một mình ngồi đợi

chim bay về núi tối rồi

tất tả bóng hoàng hôn bứơc vội

à ơi !

đêm ôm vào ngày

những vòng tay ngả ngớn

những khuôn mặt ê chề son phấn sáng bừng lên

những con mắt trần gian

ru ta biết nồng nàn

khi khép lại ru tiếp những gì không ai biết nổi

cánh chuồn chuồn mỏng manh

kéo về cơn mưa bão

trái tim người có mỏng manh chăng ?

chiều chủ nhật mưa về phố

không có aó trắng bay trên đường

tôi dong xe về đâu ?

mưa xõa tóc bay qua

lộng lẫy một nàng công chúa

chiều nghiêng nghiêng gót hài

Quay quắt những mùa Hạ đỏ

cháy cùng ta

không cần mối tình suy tàn trong em thắp nến

Chuyến xe buýt cuối cùng rời bến

em ở lại

cùng ta khóc suốt đêm này

Trong công viên những đôi lứa xếp hàng

chờ hôn nhau trên ghế đá

ta hôn lên tay mình nghe nỗi nhớ hóa thành rêu

Khi không trên lề phố

ta đứng chờ nỗi nhớ của riêng mình

con chuồn chuồn bay lạc khóc hư không

Lặng lẽ chiếc xe nằm im vắng chủ

cặp ghi-đông xỉn lên màu rỉ sét

ô, ngày xưa – ta ơi ta

hạnh ngộ một muà thu

chiếc lá ngô đồng lạc năm ba thế kỷ

bao giờ về mùa đông ?

rất lạnh những mặt trời hư không

em nhặt vào bỏ vào ly uống cạn

ta còn gì – mênh mông

cầm tay một mùa đông

đi qua tháng năm dài lận đận

bỏ lạc em nơi cuối đất cùng trời

trăng thoi thóp thở

thế kỷ hai mươi mốt buồn như nửa đêm

ra sân thấy mùa nguyệt tận

em vừa nói gì với tôi ?

em nói gì vừa với tôi ?

ngôn ngữ lạ xa như mối tình đầu

trái tim trong tôi mệt nhoài ngày hết thuốc

gõ mỗi mối tình vài nhịp

đủ hết hơi nằm thở bên đường

đêm lặn lội thân cò

cành mềm không mọc nữa

bói đâu ra cành cứng bước cò về ?

ca dao buồn thắt buồn tê

cánh chim tối trời bay về núi

em thì bay về đâu ?

xòe bàn tay thấy những đường đi của bụi

chập choạng hoàng hôn gío nổi

tù mù hơi thở ai sâu ?

loài quạ vẽ màu đen lên mùa thu tóc em

cành trúc chia ngang trời khuynh đảo

đêm ngập lùa trăng đi

tôi vuốt tóc mình

tả tơi chiều gió bạt

em cười vẫn lặng thinh

lời kinh uyên áo

thiền sư ngã dài vạt cà sa tìm chữ

Phật lấy bàn tay che

long lanh nắng trong mưa

vạt mây che không hết nổi

những buồn vui trong thế giới của em

ta say với ba đào trong chén rượu

giương buồm lên !

về với đảo tình mềm

tập tành vùi đầu trong kinh phật

thấy ba ngàn thế giới

còn ba ngàn thế giới khác như đui

ai nhuộm lá ngắt xanh cho mái tóc nàng xuân ?

tôi chợp mắt nghe cả mùa bay mất

ngủ xuyên ngàn thu – lá hắt hiu vàng

treo trăng trên đỉnh trời gần

thơ rớt xuống giang hà xao động lắm

cứ treo trăng trên chóp trái tim mình

thôi ta ơi – ta ơi

về nhà thôi – đêm trắng quá

cố quận cũng gần như mi mắt cận kề kia

những độc thoại ngả nghiêng trong đêm tỉnh thức một mình

tôi trèo qua bao nhiêu đỉnh EM

rối mù mù lương tri một nửa loài người kiêu hãnh

tôi cùng NguyễnTấtNhiên bôi lọ người tình

khi trái tim mềm đi lại cùng Anh ca tụng

rồi trong cơn tuyệt vọng chỉ còn lại một mình tôi giơ tay đầu hàng định mệnh kiêu căng

say thêm chút nữa rồi về

đêm rất vắng người – chẳng sợ lạc nhau

tôi và bóng tôi lại cùng nhau đối ẩm

chuồn chuồn bay

châu chấu nhảy

tôi ngồi càm ràm thân phận lưu linh

leo lét cháy ngọn nến ưu tư nào của em ?

tôi vung vẩy những ngọn roi thần gió

vui lẫn buồn đều qua rất mau

dẫm đạp vào những dấu chân nhau

ta dìu dắt nhau đi về cõi chết

người cười – kẻ khóc

trăng thui thủi một mình bên những vì sao khác giống

càng sáng hơn nỗi cô đơn

tôi và mùa thu tận hưởng

lặng lẽ phố đêm đèn giương mắt ngó

những buồn vui nhân gian

con dế bay ngang vỗ cánh – không lời

em đã cho tôi bầu trời

mây tôi bay không phương về cố quận

gió ở đâu lừng lững ngang đầu

lạnh nhất trong mắt em – màu trắng

sâu nhất trong mắt – em màu đen

tôi bơi không kịp thở

em có một dòng sông

thuyền tôi chưa hạ thủy

ngày mai nước có cạn khô ?

nói không ngừng – là gió

trên tóc em bao nhiêu lời tán tỉnh ?

đã khô bao mối tình hương hoa ?

chắc gì trong tôi là Em ?

mấy ai hiểu được trái tim mình !

tiếng vọng của thiên thu hồi lại

chuồn chuồn bay thấp thì mưa

tôi bay cao quá có vừa lòng ai

chiều nay buồn đầy trên tay

nhà thơ bỏ ra sân ngồi

mưa trút xuống căn nhà ngói đỏ

cái gì sẽ rêu phong ?

lạ lẫm một môi cười

tôi chôn giữa đời mình đoá hoa màu sẫm tối

mặt trời sáng mai sẽ mọc

ai vừa đi qua ngoài phố

chắc không kịp một lời chào hỏi

tôi im

sâu thật sâu trong trái tim người

quỷ vương đứng đợi

khi anh không còn yêu

đắng cay làm tê lưỡi

ngọt ngào làm tê môi

trong thế gian hằng hà sa số vị

gió leo qua những ngọn đồi

sướt mướt hàng cây xoã tóc

tôi nằm im trong cỏ hát một mình cho ai nghe ?

đàn guitar đứt cả sáu dây

người nhạc sĩ đã rời xa cố xứ

con chim hoạ mi ngẩn ngơ đứng chết trong lồng

giương buồm trong đêm mù loà và câm lặng

biển đang cười gằn với tôi

giam kín như bưng những con sóng đầy nham hiểm

giọt nước mắt vui màu xanh

trời lồng lộng reo trong không gian bé tẹo

em nhỏ xuống đời tôi mầm hạnh ngộ khôn cùng

cây suy tư bằng lá

mỉm cười bằng hoa

nhục nhằn trong đất lạnh – rễ cười xoà

em theo đời cơm áo

những cây cầu dẫn vào thành phố nước ngòm đen

tóc trên đầu ta chen vài sợi bạc

trong khu vườn còn bao nhiêu bông hoa

nở vàng bình minh trắng

loài sâu bí mật của em nhe hàm rắng trắng ởn

con dao suy tư thép ánh màu xanh biếc

xẻ ngập vào trái tim non tơ thắm đỏ của em

động mạch vẫn đi – tĩnh mạch chẳng lối về

bạt ngàn thảo nguyên xanh

đàn bò em chăn nhẩn nha xơi cỏ yên bình

vị thần mùa đông si tình tự vẫn trước bình minh

cám ơn lời cám ơn mới nhận

tiếng nói bay đi tiếng nói lại bay về

chỉ có trái tim nằm im – và hơi thở

tối hôm qua, một trận cuối mùa – mưa

xuống vai tóc cặp tình nhân đến với nhau lần cuối

cái cuối nào hoàn tất trước bình minh ?

em có tặng riêng cho ai

giọt nước mắt phía sau nụ cười

giọt nước mà miếng bọt bể của tôi đã hơn ngàn lần thấm đẫm

giữa một ngày là hai đầu của đêm

ta chẳng chọn nổi cho mình ánh sáng

đành căm căm ngồi trong chập choạng

những đoản khúc nằm cạnh nhau không kết được trường thiên

tội tình những trái tim đi lạc

trong khu vườn sum suê của người

lẹ làng lúc nào thu cũng trước đông

nỗi đau kề sau nỗi buồn

chẳng ai mất phần trong mùa tuyệt tận

mỗi ngày tôi chọn một niềm vui

triển lãm giữa trung tâm ngàn vạn nỗi buồn

để thu về ánh sáng mắt em trong

từng lứa đôi yêu

hoa giữa công viên bén mùi hân hạnh

ngó bâng quơ lên trời nhìn những đám mây hôn

im tận cùng trong mắt bão – không chèo chống nữa – thuyền tôi trôi

chỉ còn tiếng nhịp tim mình

tôi chờ nghe hơi thở của ngàn thu

tôi thở chưa hết nổi hơi mình

em đã lừng lững thổi cơn giông tới

đêm nay chắc gì còn nguyên lá phổi !

dần đi vào mộng mị – đau xưa

che lấp trời gần những lo toan trầy trật

bời bời cơm áo hiện sinh

giọt sương chào mặt trời bằng tia mắt long lanh

em đến với tôi bằng trái tim rực cháy

sương tan – lửa tắt – hoàng hôn lịm một ngày – qua

gọi tôi về trong giấc quạnh hiu

thờ ơ tiếng chim khuya vọng lại

đêm nghiêng trùm vai tê

ngoài phố xa kia có còn nắng không ?

đèn trần xanh xao phòng bệnh

một mình tôi nói chuyện với cơn đau

kiên nhẫn bò từng phân

con cuốn chiếu bò qua nền nhà không trải chiếu

tôi cuộn đời mình trong hốc tối – trăm năm

thơ tôi khuyến mãi một nụ cười

để cố bán hàng trăm bất hạnh

và em – một lần mua hết – để tung hê

cám ơn, cám ơn lời chào đầu ngày Thứ Bảy

sài gòn sáng sớm nhẹ bớt tiếng xe gầm

nghe thênh thang hơn bài lục bát

tôi kiên nhẫn làm thơ

như đã kiên nhẫn yêu người

ca dao ạ

ba mươi ngày nữa – Giáng Sinh

ba mươi năm trước – Giáng Sinh

Chúa đã ở đâu bấy lâu nay – lời tôi hỏi

Chúa gầy hơn ta không?

Em buồn hơn ta không?

NTN ơi – câu trả lời ngàn năm chưa có được

đêm thánh chẳng vô cùng

em báng bổ

bởi chưa có một phút giây nào dưới thế bình an

tôi đứng trên đôi chân mình – chờ em

trăm năm – một đời

chỉ còn đôi chân tôi – tôi đã thành ai khác

sáng hôm qua đã một mặt trời lên

sáng hôm nay lại một mặt trời lên

mỗi tình yêu trong tôi cứ là mỗi một bình minh khác

tội tình chi những tháng năm đua nhau chạy mất

tờ lịch rơi – nhịp thở rơi theo

phía trước tôi – vô tận giấc ngủ dài

yêu em yêu em yêu em

tôi yêu em đầu ngày – yêu em nửa đêm

không còn thấy nổi em – chỉ thấy được mối tình

bao dung như đất – và trời

thơ chở che tôi suốt năm tháng dài lận đận

tôi vô tình với Thơ – lại dùng thơ ca ngợi chỉ Em thôi

biển xanh đến nỗi cả trời chìm trong biển

em còn xanh không trong mắt tôi hoang ?

cánh buồm nâu đi biệt chưa về

những ngón tay người lạ

dìu tôi đi hướng khác

những ngón tay em dấu nơi nào tôi không còn nhớ nữa

đôi mắt của ký ức dõi theo bước chân tôi

đôi môi của tương lai quyến rũ hơi thở tôi

sao hiện tại ngoảnh lưng hờ hững ?

những ân sủng em đã dâng tặng tôi ngày hôm qua

cỏ mọc lên xanh rì

bầy cừu trong tôi nhẩn nha ăn mãi

đầu đông sài gòn lén lút giọt mồ hôi chảy trộm

đêm Noel tiễn em về rất sớm

ta dự lễ nửa đêm một mình – chuông ngân giữa thinh không

người đạp xích lô hát một mình trên chiếc yên cao

sài gòn giữa khuya tôi ngồi im lặng

cái gì vừa trôi đi cùng tiếng hát sau lưng

bạn ơi đôi khi đừng nghe lời tôi

khi cơn giận dữ che lấp cả người tôi

xin im lặng nghe trái tim đang thổn thức

bàn tay em đang cầm nỗi nhớ của tôi

nó run rẩy giữa những điều hư thực

và nó định nói với em những điều hư thực ấy

chiều nay trong cơn sốt rạc người

tôi đã mơ những điều cực kỳ hạnh phúc

mình đang ngồi thiền và chết đi trên đỉnh tuyết sơn

hãy ca ngợi những mặt trời không có thật

lửa mơ hồ đẹp như trong tranh

em vẽ tặng tôi trong những ngày sôi bỏng nhất

co ro lạnh màu hoa vàng sẫm lại

gần lắm màu trăng mùa cũ trong mắt em

cúc của thu phai từng ánh trôi dài

tôi có những đoá hoa chỉ để dành tặng riêng mình

em đến lấy đi quẳng vào đất lạnh

mọc lên loài cỏ dại – đẹp không ngờ

chỉ thở thôi đã chật chội thế gian

tôi thu tôi về tan trong tối

cháy trên đầu một con trăng sẽ tắt vội ở mùa sau

bi quan và lạc quan

chém giết nhau trong vở hài kịch không lời

những nghệ sĩ vờn nhau nhoà bóng – khóc

ai đang đi trong bàn tay tôi như Tôn Ngộ Không càn rỡ ?

tôi gởi mây về cho người dợt lại cân đấu vân

không gian ngoài kia chắc gì vô tận !

có chăng một loài chim báo bão

bay lạc vào cuộc tình em và tôi

trái tim vỡ toang bẻ đôi một giây thời khắc

ùa ra như sóng

rồi cũng tan nhoà như sóng

biển của tôi đã đến giờ yên nghỉ

có chăng một loài chim báo bão

bay lạc vào cuộc tình em và tôi

trái tim vỡ toang bẻ đôi một giây thời khắc

ùa ra như sóng

rồi cũng tan nhoà như sóng

biển của tôi đã đến giờ yên nghỉ

khi hạnh phúc vỡ toang giữa môi em

chỗ trời và đất giao thừa hò hẹn

chạm vào nhau hai nhịp trái tim tôi

nếu đi giật lùi vào tương lai

lưng của tôi sẽ dễ dàng chạm vào hạnh phúc

niềm vui ít khi cho ta thấy trước bao giờ

thuở nhỏ ai không thèm hái sao trời

nửa đêm gối đầu cỏ ướt

đâu biết rằng những ngôi sao trong mắt vẫn thường hằng

trái đất tròn dưới chân ta

nếu tuyệt đối hoá cuộc đăng trình thẳng tắp

anh sẽ lạc vào không gian thăm thẳm, ngoài kia

tôi ngồi

thu lại bóng tôi

em mãi ở đâu đâu mà bóng em lại cận kề ?

tôi về

căn nhà nhỏ trong con hẽm tối

thắp lửa trái tim mình rọi sáng góc tình yêu

tôi gọi

từ bên trong biên giới của bình yên

những giông bão tình yêu làm sao đến được ?

tôi rên rỉ từ hôm qua hôm kia

giữa hai kẻ răng luồn lách cơn phẫn nộ

vỡ ra hôm nay – giữa ngọ – một thiên đường

rồi chỉ một mình em

ngồi nơi cuối ngày trùng trùng ký ức

kêu gọi trái tim về khuyến mãi một trò vui

đã về từ bước chân đi

láo lơ hội ngộ – chia ly

nháo nhào

khóc vói tôi một lần nghe mây ơi

thấp xuống thêm những tầng xám xịt

ai biết ngày mai có nắng hay không ?

phía hậu trường có đôi mắt em

nghiêm khắc nhìn người diễn viên đang làm trò tung hứng

đừng nín thở – em ơi – cuộc sống : hí trường

quay quắt tàn chiều ly rượu lạt

em lửng lơ hoa

ướp sẵn trong hồn

ai uống mà ta say

chim hồng lạc một đường bay

trái tình lăn lông lốc

đêm giao thừa

thừa một nỗi đau

cây nhang trên bàn thờ cháy trong mắt mẹ

ai sẽ về giữa cuộc vui chưa dứt

em có nhìn thấy lưng tôi dưới vuông cửa hẹp

dạ hội vẫn dài thâu đêm

Nhạc Và Thơ Và Tình Bạn

Tác giả: Trần Minh Hiền
NHẠC VÀ THƠ VÀ TÌNH BẠN
(Kính tặng thi sĩ Vũ Hoàng Thư và thi sĩ Vinh Hồ)
Ngón đàn Armik
chân như
Cách tân lục bát
Hoàng Thư diệu kỳ
Võ Tánh Sáu Tám
nhớ gì
Tình xưa bạn cũ thầm thì xa xưa
Vinh Hồ đọc thơ trong mưa
Hoàng Thư viết mãi vẫn chưa thoả lòng
Thơ

mật của hư không
Cảm ơn thi sĩ
mênh mông chân tình
Trần Minh Hiền Orlando ngày 25 tháng 5 năm 2020
Kính thi sĩ Vũ Hoàng Thư và thi sĩ Vinh Hồ,
TMH chưa được đọc thi phẩm Một Thoáng của thi sĩ Vũ Hoàng Thư nhưng qua bài giới thiệu của thi sĩ Vinh Hồ và đọc 3 bài thơ tiêu biểu do thi sĩ Vinh Hồ chọn thì TMH vô cùng thích thú và bái phục, khâm phục. Thơ lục bát được viết mới rất độc đáo để diễn đạt ý thơ. Thi sĩ Vinh Hồ đã rất thành công trong việc phân tích và bình thơ rất đúng, nhưng rất mới cũng như cách làm thơ lục bát rất mới của thi sĩ Vũ Hoàng Thư.
Nếu như TS Vũ Hoàng Thư xuất sắc với:
“Mây
em về ta chẳng bước
nhưng
đứng yên
không hẳn đã dừng lại đây
đôi khi như
đợi chốn này
thật ra
nhìn gió
và mây
vẫn thường”
hay là
“một nụ hồng
nhạc tình khơi
một nụ em
rộn rã tôi huyền cầm”
(Ôi, nụ em)

“ở em
khuê các xa chia
một góc vắng
nỗi hồ nghi tôi ngờ
ừ,
Casa De Amor
đậm hương đêm
đóa hồng chờ rất hư”
Hay vô hậu! thì thi sĩ Vinh Hồ cũng rất xuất sắc khi đọc rất kỹ và thấy được:
“Thơ lục bát qua bàn tay phù thuỷ của Vũ Hoàng Thư đã được lột xác, hoàn toàn khác lạ, mới mẻ, so với lục bát truyền thống từ thời Nguyễn Du cho tới nay. Và được đón nhận hay không sẽ phải chờ thời gian trả lời. Nhưng đối với tôi thì sự cách tân thay đổi này rất hay, rất cần thiết để làm mới khẩu vị thưởng thức, làm mới óc thẩm mỹ, và nhất là để dễ thích nghi, dễ diễn đạt những âu lo, sầu khổ, rắc rối, bí ẩn, bí mật… của trái tim trước mọi sự vô cùng khốc liệt, chụp giựt, hụt hơi, chết sống… của thời đại mà vật chất phô trương cùng sự vô tâm, vô tình, vô cảm… đang lên ngôi thống trị khắc nghiệt con người.”
Thơ của TS VHT từng bài, từng chữ, từng ý đều hay cũng như nhận định của TS VH công phu và đúng mức, chính xác. Xin cảm ơn TS VHT và TS VH. TMH xin mời mọi người cùng nghe 2 bản nhạc gây cảm hứng cho TS VHT viết hai bài thơ: Stolen MOments (Những khoảnh khắc bị đánh cắp) và Casa De Amor (Ngôi nhà tình yêu)của đại danh tài tây ban cầm, huyền cầm guitarist Armik.
TMH xin phép, “múa rìu qua mắt thợ”, cẩn họa 3 bài thơ của thi sĩ Vũ Hoàng Thư. Xin lượng thứ cho kẻ hậu sinh TMH.
Armik – Casa De Amor – OFFICIAL – Nouveau Flamenco – Spanish Guitar https://www.youtube.com/watch?v=DQoTVwQQ-dg
Armik – Stolen Moments https://www.youtube.com/watch?v=7_FWzAbcSaM
SAY
(Cẩn họa bài thơ Mây của thi sĩ Vũ Hoàng Thư)
Khuya buồn em thắp nến
nhưng
Ưu tư
khắc khoải chẳng dừng bến đây
Miên man lá
rụng đêm này
Hốt nhiên
thơ thẩn
bỗng say
vô thường
Trần Minh Hiền Orlando ngày 25 tháng 5 năm 2020
SÁT NA BỊ ĐÁNH CẮP
(Họa bài Stolen Moments của thi sĩ Vũ Hoàng Thư)
đời có em và tôi
bình minh lên rất vội
tiếng đàn trong ánh nắng
hiền ngoan em vẫn ngồichạy theo em muốn hụt hơi
em hờ hững mắt, hong phơi môi hồng
mơ hoang giấc mộng vợ chồng
lung linh xuân sắc, phiêu bồng lên men

hoàng hôn nắng quái khát thèm
em lơ lửng giữa êm đềm riêng chung
hắt hiu sương khói chập chùng
em như núi lửa, cháy bùng đốt tôi

thời gian cây lá đâm chồi
dòng sông chưa cạn, đã ngời hỏi han
thấy trong tâm khảm nghèo nàn
em và tôi hết ngổn ngang, an bình

phiêu du cuối nẻo thình lình
gặp nhau ước hẹn, quang minh rất cần
câu thơ xa cũng đã gần
bốn mùa hiu hắt trong ngần lối quen
Trần Minh Hiền Orlando ngày 25 tháng 5 năm 2020
NGÔI NHÀ TÌNH ÁI
(Hoạ bài thơ Casa De Amor của thi sĩ Vũ Hoàng Thư)
Ôi ngôi nhà
tít mù khơi
Ôi đoá em
đốt cháy tôi đàn cầm
lạ lùng lục bát cách tân
trong nhịp huyền diệu
uyên thâm mê hồn
ơi, vàng biếc
ngộp nụ hôn
nghe trong tim
khát bồn chồn nhạc khuya
ngôi nhà
tình ái sớt chia
ôi ân ái
chẳng ngại nghi chẳng ngờ
ôi
Casa De Amor
ngát thơm hoa
nở hết chờ phù hư
Trần Minh Hiền Orlando ngày 25 tháng 5 năm 2020