Tổng hợp 20++ bài thơ tình nước Pháp: Thơ tình lãng mạn - Hương Lúa - Thông tin tổng hợp

Tin nổi bật

Thơ tình nước Pháp lãng mạn, thơ tình nước Pháp da diết. Tổng hợp những bài thơ nước Pháp hay sẽ là những bài thơ tình yêu lãng mạn cho các cặp đôi đang yêu.

Cũng như các nền thơ khác trên thế giới,thơ Pháp đã trải qua một thời kỳ hình thành và phát triển.Khởi đầu,thơ trữ tình có đàn lia dạo kèm,nội dung của nó hợp với một quy tắc,từ đó có tầm quan trong của việc trao chuốt hình thức( nhà thơ trữ tình phương nam thế kỷ XII,nhà thơ hoa mỹ thế kỷ XIV,nhà thơ hoa mỹ lớn cuối thế kỷ XV )

1. Thơ tình nước Pháp bài 1: MẮT

LULLY PRUDHOMME sinh ở Pari ( 1839 – 1907 )

MẮT

Đẹp những mắt xanh , những mắt huyền
Ngóng trời rạng sáng vẻ hồn nhiên
Họ đà yên ngủ trong lòng mộ
Mà mặt trời kia vẫn mọc lên

Ban đêm êm dịu hơn ban ngày
Bao cặp mắt nhìn ý đắm say
Sao đến muôn đời còn lấp lánh
Mắt người bóng tối phủ lên đầy

Họ chẳng còn nhìn thấy nữa sao?
Không không, có phải thế đâu nào
Mắt người vẫn hướng về đâu đó
Về cõi vô hình họ khác khao

Như những ngôi sao lặn mặt dầu,
Lìa trần ta lại ở trên cao
Đôi tròng mắt dẫu im lìm ngủ
Nhưng có bao giờ chết hẳn đâu

Đẹp những mắt xanh,những mắt huyền
Ngóng trời rạng sáng đến vô biên
Cả khi nằm xuống kề bên mộ
Mắt nhắm nghiền nhưng họ vẫn nhìn

2. Thơ tình nước Pháp:  TRÁI TIM HOANG TÀN

FRANCOIS COPPÉE (1842 -1908 )

TRÁI TIM HOANG TÀN

Trái tim xưa như đền đài La Mã
Bằng cẩm thạch , bằng hoa cương hiếm lạ
Dam mê như lũ man rợ ào ào
Đến xâm lăng , tay búa , đuốc giơ cao

Rồi từ đó hoang tàn – Người bặt tiếng
Cú đậu rắn luồn – mảnh đất hoa hương
Đá vân đá hoa bể trăm ngàn miểng
Cây nấng vươn , dần xoá mất con đường

Mãi đơn độc đứng trước cơn tàn phá
Giữa trưa không nắng , khuya vắng không sao
Cứ trôi qua , ôi những ngày khủng khiếp

Bỗng em về trong một làn sáng đẹp
Và kiên gan gây tổ ấm cho tình
Mảnh vụn đền đài tôi dựng lều tranh

3. KHÔNG BAO GIỜ NỮA

PAUL VERLAINE ( 1844 -1896 )

KHÔNG BAO GIỜ NỮA

Muốn gì ta , ôi kỷ niệm : Mùa thu ?
Chim sẻ bay qua bầu trời tái nhợt
Và mặt trời soi tia sáng đều đều
Rừng úa vàng nổi dậy làn gió buốt

Mình chúng tôi , chân dõi bước mơ màng
Tóc , ý nghĩ , tung bay trong gió lộng
Bỗng nàng ngoảnh lại tôi với cái nhìn xúc động:
Cất tiếng vàng:”Ngày nào đẹp nhất của đời anh?”.

Giọng nói êm,ngân,tươi mát thần tiên
Tôi kín đáo mỉm cười không đáp lại
Nâng bàn tay ngà của nàng , hôn sùng bái

-Ôi ! Thơm ngát làm sao những đoá hoa đầu
Gì vang động bằng tiếng thì thầm dịu ngọt
Tiếng ”vâng” đầu trên môi của người yêu !

4. GỬI ANH- RENÉ CHAR (1907 -1988)

GỬI A….

Em:Tình anh trải bao năm tháng
Là nỗi đau choáng váng đợi chờ
Không gì lạnh lẽo,già nua
Cả trong xa lạ hững hờ,cũng không!
Khi anh lẩn tránh mịt mùng
Cũng như khi trở về cùng bên em

Vận may dày đặc chất nêm
Như phòng đóng kín im lìm nhốt ta
Đó là dãy núi nguy nga
Nỗi huy hoàng éo dồn ta nặng nề.

Vâng,may!Vùi dập trăm bề,
Người này chẳng dấu người kia tơ hào
Đem niềm bí ẩn gửi trao
Mà bí mật chẳng khi nào vãi rơi
Nỗi đau đến tự bên ngoài
Cuối cùng tìm được tách rời phân ly
Thịt da hơp nhất diệu kỳ
Cuối cùng tìm được đường đi nắng ngời
Giữa vùng mây đen cuộc đời
Rách tan,hay lại bời bời hiện ra
Vâng,may!Anh thấy vậy mà!
Em đã dựng đỉnh cao và cheo leo
Cho anh hy vọng cố trèo
Dù ngày mai sẽ biến vèo mất tăm.

5. TRÒ TẠO DỰNG

PAUL ÉLUARD ( 1895-1952 )
TRÒ TẠO DỰNG

Người chạy tháo thân,ngựa quỵ rồi
Cửa không mở được,bó tay thôi
Chim câm bặt tiếng,đành chôn cất
Sự lặng im làm chim chét tươi

Một con bướm lượn đậu cành rung
Kiên nhẫn đợi chờ đến tiết đông
Lòng bướm nặng nề cành trĩu xuống
Cuộn vào như một chú sâu cong

Tại sao khóc bông hoa héo quắt
Và tai sao khóc tử đinh hương
Tại sao khóc bông hồng hổ phách
Tại sao khóc cái ý đê mê
Tai sao tìm bông hoa lẩn khuất
Nếu công không được đáp đền chi
-Tại thế này…thế nọ…thế kia

6. XANH

STÉPHANE MALLARMÉ MALIAMÉ (1842_1898 )

XANH

Sự nhạo cợt nhẹ nhàng của trời xanh vĩnh viễn
Đẹp lạnh lùng như hoa,đè nặng lên nhà thơ
Kẻ bất lực nguyền rủa thiên tài của hắn
Suốt dọc vùng khổ đau một xa mạc cằn khô.

Trốn chạy,mắt nhắm nghiền,ta cảm nghe rất rõ
Niềm ân hận ùa vào hồn trống trải của ta
Trốn dâu?Đêm tối kinh hoàng nào che ta vứt bỏ
Giấy vụn trên niềm khinh bỉ đáng xót xa?

Mù hãy dâng lên!Đem tro của người tung vãi
bằng dảy sương mù rách nát giữa trời xanh
Làm chìm lỉm mặt hồ thu nhợt tái
Và dựng lên khung trần lớn yên bình.

Hỡi phiền muộn,ra khỏi đầm quên lãng
Gơm nhặt bùn cùng lau sậy xanh xao
Để lấp lại bằng tay không biết nản
Những lỗ tròn xanh mà chim khoét hỗn hào

Những ống khói buồn hãy không ngừng toả khói
Và theo với ngôi nhà tù tăm tối la đà
Trong vệt đen dài hãi hùng,hãy tắt
Mặt trời nâu vàng hấp hối chân trời xa

-Trời đã chết-Ngươi hãy cho ta,ôi thể chất
Quên Tội tình cùng lý tưởng gắt gay
Kẻ tử đạo này đến chia phần rơm rác
Nơi bày đàn người sung sướng ngủ say

Óc trống rỗng cuối cùng ta chỉ muốn
Như bình phấn nằm trơ ở dưới chân tường
Không tô lục chuốt hồng nguồn suy tưởng
Đi về ngôi mộ tối om trong tiếng ngáp chán chường

Chỉ hoài công.Trời xanh cuối cùng đã thắng
Hát trong lời chuông.Vang dậy giữa hồn ta
Khúc khải hoàn bạo tàn gây khiếp đảm
Đây tiếng đồng nhạc xanh biết ngân nga

Trong sương khói,trong xa xưa,cuộn chảy
Như gươm xuyên thân hấp hối bẩm sinh
Trốn đâu khỏi cơn nổi loạn vô ích và tai ác
Ám ảnh hồn ta!Xanh!Xanh!Xanh!

7. VÔ ĐỀ

MAURICE MAETERLINCK (1862-1949 )

VÔ ĐỀ

Và một mai nếu chàng trở lại
có lời gì nói với chàng đây?
-bảo rằng có kẻ đêm ngày
Đợi chờ chàng đến phút giây hơi tàn.

Và nhìn em nếu chàng chẳng nhớ
mà vẫn còn hỏi nữa thì sao?
-hãy như em gái ngọt ngào
Chuyện cùng chàng,chắc chàng đau khổ nhiều

Và nếu chàng hỏi đèu muốn rõ
Chị ở đâu,sao ngỏ cùng chàng?
-đưa giùm chị chiếc nhẫn vàng
Cho chàng,rồi cứ khẽ khàng lặng thinh

Và nếu chàng cố tình hỏi gặng
Tại sao phòng vắng lặng không ai?
-chỉ ngọn đèn tắt lim rồi
Cánh cửa mở gió than dài đêm đêm

Và nếu chàng hỏi thêm câu chót
Chị ra sao trong phút lìa đời?
-bảo rằng chị đã mỉm cười
Bởi sợ chàng sẽ sụt sùi nhớ thương

8. THÚ YÊU ĐƯƠNG

THÚ YÊU ĐƯƠNG (Jean-Pierre Claris de Florian)

Thú tình yêu chỉ vài ba phút
Hận tình yêu theo suốt đời tôi.

Những gì yêu quý nhất đời,
Tôi đều từ bỏ vì tôi yêu nàng.
Song vì nàng đã phủ phàng,
Đi theo người khác giữa đàng bỏ tôi

Lời ai còn vẳng bên tai,
Chừng nào suối chảy,suốt đời yêu anh,
Nước còn chảy giữa đồng xanh,
Mà nàng đã vội phụ tình bỏ tôi!

Thú tình yêu chỉ vài ba phút,
Hận tình yêu theo suốt đời tôi.

9. TÌNH TUYỆT VỌNG

TÌNH TUYỆT VỌNG (FÉLIX ARVERS)

Lòng ta chôn một khối tình,
Tình trong giây phút mà thành thiên thâu.
Tình tuyệt vọng,nỗi thảm sầu,
Mà người gieo thảm như hầu không hay.
Hỡi ơi,người đó,ta đây,
Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân?
Dẫu ta đi trọn đường trần,
Chuyện riêng dễ dám một lần hé môi?
Người dù ngọc nói hoa cười,
Nhìn ta như thể nhìn người không quen.
Đường đời lặng lẽ bước tiên,
Ngờ đâu chân đạp lên trên khối tình.
Một niềm tiết liệt đoan trinh,
Xem thơ nào biết có mình ở trong.
Lạnh lùng lòng sẽ hỏi lòng:
“Người đâu tả ở mấy dòng thơ đây?”

10. BALLADE VỀ CÁC NÀNG NGÀY XƯA (FRANCOI VILLON)

BALLADE VỀ CÁC NÀNG NGÀY XƯA (FRANCOI VILLON)

Hãy nói ta nghe,giờ đâu có tá
Flora,người đẹp Cổ La Mã
Nàng Archiadès và nàng Thais,dịu dàng
Vốn là cô em họ tuyệt vời của thần âm vang
mà khi cất lời còn dội vang trên dòng sông,hồ nước
Các nàng đẹp và nhân từ rất mực
Nhưng còn đâu những bông tuết năm xưa?

Đâu rồi nàng Héloi thông tuệ
Vì nàng mà chàng Pierre Abélard ở Saint Denis
Bị trừng phạt trọn kiếp tu trì
Bởi tình yêu mà mang sầu tủi
Giống chuyện bà hoàng sai bỏ Buridan vào túi
Ném xuống sông Seine
Nhưng còn đâu những bông tuyết năm xưa?
Hoàng hậu làn da trắng muốt như bông huệ
Giọng hát nàng như giọng hát nhân ngư
Biétis,Alis,Berthe với bàn chân to
Haremburgis ở lãnh địa Maine
Và Jeanne co gái vùng Lorraine cao quý
Bị quân Anh thiêu sống ở Rouen
Họ đâu cả rồi,nàng Tiết trinh ngự trị
Nhưng còn đâu những bông tuyết năm xưa?

Hoàng tử ơi,đừng tra vấn gì trong tuần này
Cũng như trong năm này,các nàng ở nơi đâu
Đừng để điệp khúc này tôi lặp lại:
Nhưng còn đâu những bông tuyết năm xưa!

11. HOA HỒNG CỦA SAADI (MARCELINE DESBORDES_VALMORE)

Sáng nay em muốn tặng anh đoá hồng
Luôn tay em hái giắt vào dây lưng
Nút thắt quá chặt hoa liền rơi tung.

Nút dây đã đứt.Từng bông hoa lìa
Bay theo gió cuốn ra biển xa kia
Hoa trôi theo nước không mong trở về.

Làn sóng đỏ rực nhuộm sắc hoa xinh
Chiều về áo em còn thơm hương lành
Làn hương kỷ niệm,hít vào đi anh!

12. BÌNH VỠ (SULLY PRUDHOMME)

Hoa tiên thảo trong bình đã héo
Bình nứt rồi bởi cánh quạt nan
Nhẹ nhàng chẳng chút âm vang
Quạt vung chỉ chạm nhẹ nhàng bình thôi

Nhưng vết nứt nhẹ nhàng kia ấy
Gặm dần thêm bình rạn mỗi ngày
Vô hình từng bước ai hay
Vòng loang chậm rãi,từng ngày rạn thêm…

Giọt từng giọt,vơi dần nước mát
Nhựa nuôi hoa cũng cạn mất rồi
Đâu ngờ bình nứt thương ôi
Bình thôi đã vỡ,xin người nhẹ táy

Cũng lắm lúc,tay người-yêu -dấu
Chạm tim ta làm nhói tim ta
Để rồi tim mãi xót xa
Hoa tình yêu héo,nhạt nhoà sắc hương

Tim dường vẫn còn nguyên như trước
Nhưng vết thương sâu kín,âm thầm
Ngùi đau tiếng khóc rưng rưng
Tim giờ đã vỡ,xin đừng chạm tay!
Cao Quãng Văn dịch

12. NÓI VỚI ELSA (LOUI ARAGON)

Tôi nói về gió đông
Làm môi chúng mình bị nứt
Tôi nói về thời gian bay vun vút
Làm những ngày trẻ qua đi
Tôi nói về quả tim
Không phải bằng sắt đá vô tri
Nên mềm trong tiếng nấc
Tôi nói về ánh sáng ngày gay gắt
Làm mắt chúng mình cay
Tôi nói về ánh sáng ngày
Và như con chim én mê bay
Nhưng vẫn không quên tìm về tổ cũ
Khi tôi nói thật nhỏ
Về vẻ đẹp trên đời
Là nói về em thôi.
Nguyễn Minh Hoàng dịch

13. TÔI BIẾT CHĂNG TÌNH TÔI (GUILLAUME APOLLINAIRE)

Em ơi có còn yêu anh
Tiếng kèn rền rỉ âm thanh về chiều
Hình em còn đó em yêu
Vẫn như mỉm miệng mà triêu cợt người.
Biết em còn mất trên đời?
Hay em đã phụ những lời ước xưa
Với người pháo thủ ngẩn ngơ
Đã từng muốn chết trên bờ sông xa.
Em là nỗi khổ lòng ta,
Em là tim vỡ,em là tiếng êm.
Mắt em say dắm dịu hiền
Anh nhìn xa quá mắt em ngỡ ngàng.
Anh hôn món toc,ngọc vàng
Của anh đó,tóc em làm của tin.
Xa dần kỷ niệm anh tìm.
Tiếng em êm dịu,tiếng kèn dần xa.
Đời anh em mở chói loà
Trang đời đẹp ấy lật qua mất rồi.
Em anh thôi vĩnh biệt thôi
Thấy đâu hình bóng,lệ rơi mắt nhoà.
Bóng đêm chen giữa đôi ta
Mai đây em có bao giờ nhớ chăng?
Xin em thỉnh thoảng nhớ thầm
Cái thời em đã có lần yêu anh
Khắc giờ cũng khóc cho tình.
Hoàng Hưng dịch

14.DƯỚI CẦU MIRABEAU (GUILLAUME APOLLINAIRE)

Dưới cầu mirabeau
Sông Seine thầm lặng chảy.
Tình chúng ta đi mãi
Vui với buồn theo nhau
Tôi có cần nhớ lại

Đêm mau tới,giờ mau qua
Ngày tháng đi,tôi ở lại.

Tay nắm tay hìn nhau,
Đôi tay làm nhịp cầu,
Dưới nhịp cầu,nước chảy,
Nước chảy mãi về đâu?

Đêm mau tới,giờ mau qua
Ngày tháng đi,tôi ở lại.

Tình trôi đi như nước,
Như nước tình trôi đi.
Cuộc sống vẫn thầm thì.
Niềm tin sao mãnh liệt!

Đêm mau tới,giờ mau qua
Ngày tháng đi,tôi ở lại.

Những ngày,những tuần qua
Những tình cũ,những ngày xa
Không bao giờ trở lại.
Dưới cầu Mirabeau,
Sông Seine thầm lặng chảy.

Đêm mau tới,giờ mau qua,
Ngày tháng đi,tôi ở lại!

15. MƯA RƠI TRÊN THÀNH PHỐ (PAUL VERLAINE)

Mưa rơi trên thành phố
Như khóc trong lòng ta
Nỗi buồn chi thiết tha
Sâu thấm vào lòng ta?

Ôi,tiếng mưa êm êm
Trên mái nhà,mặt đất!
Xui lòng ta buồn thêm,
Mưa gieo buồn êm êm!

Khóc không manh không mối
Trong lòng buồn tái tê.
Đâu!Có ai phản bội?
Buồn này thật không mối.

Không hận nào hơn hận
Khi chẳng hiểu vì đâu
Không yêu đương,buồn giận
Lòng ta buồn vô tận!
Bàng Bá Lân dịch

16. CHIM ĐÊM (PAUL VERLAINE)

Em biết rõ ràng ta không sai quấy,
Khi buồn phiền ta nói thẳng em hay
Rằng mắt em-ôi nguồn hy vọng ấy-
Chỉ chứa toàn phản bội bấy lâu nay!

Em thề thốt chê ta lầm,nói trật!
Nhưng cái nhìn kia thiếu hẳn chân thành,
Nó leo lét như lửa tàn sắp tắt,
Giọng ngọt lừ em vẫn nói:”Yêu anh”.

Này nghe giọng hát êm đềm
Nấc lên cho đẹp lòng em,hỡi mình!
Lâng lâng hé cửa tâm tình
Như làn nước khẽ rùng mình trên rêu!

Hôm qua… về rất say sưa
Ta không hy vọng vẩn vơ chứ mình?
Xin em hãy nói thiệt tình
Rằng không,không phải mối tình vẩn vơ!
Bàng Bá Lân dịch

17. TÌNH YÊU VÀ HẠNH PHÚC (LOUIS ARAGON)

Chuyện nhân thế nhờ em anh biết được
Anh nhìn đời theo con mắt của em.
Anh học em như người ta tìm nước suối,
Như người ta tìm những ngôi sao mơ ước,
Như của khách qua lặp lại khúc êm đềm.
Một thoáng rung,anh cũng rõ ràng thêm
Tất cả gì về anh,nhờ em anh mới rõ,
Ngày đã đứng trưa,trời có lẽ xanh rồi
Hạnh phúc không phải ngọn đèn nơi quán nhỏ,
Em cầm tay anh trong cuộc đời đau khổ
Mà con người chưa biết nghĩa chung đôi
Em cầm tay anh như một người yêu sung sướng nhất đời.

Anh vừa thốt ra một lời tự thú
Câu thơ nào đã gợi câu thơ đây
Như biển với người bơi,Như bàn chân và cát lún
Như tấm khăn bàn và trán người tựa ngủ
Cửa sổ với cơn giông,mặt gương và cánh chim bay,
Bàn tay em ve vuốt chiếc bao tay.
Anh nói thế phải chăng trời bắt tội
Anh bán cả tâm tư bán cả bóng hình.
Anh đã để trái tim trên lẽ phải,
Anh đã nói điều vẫn không cưỡng lại
Không đắn đo anh đã tỏ tâm tình
Ai chẳng run lên khi chờ hạnh phúc về mình
Hạnh phúc là một tiếng vô cùng chua chát,
Ma quái nào che giấu nghĩa làm chi
Tóc ảo mộng và bàn tay huyền hoặc,
Những cặp tình nhân ngày xưa đã mất.
Hạnh phúc như vàng kia,ôi tiếng dị kỳ
Nó lăn trên sàn như súc sắc lăn đi.

Ai đó hạnh phúc mắt thường buồn da diết,
Như tiếng than đời nỗi tuyệt vọng chua cay.
Dây đàn dứt trong tay người đánh nhịp,

Nhưng tôi cho hạnh phúc con người có thật
Không phải trong mơ,không phải trong mây,
Mà nơi bến lạ,bờ xa trên quả đất này.

Các anh tin hay không lời tôi nói,
Tôi đã khổ đau nên có đủ quyền,
Dẫu mặt trời có xa khi người bước tới
Dẫu cổ con người dành cho tay đao phủ,
Dẫu cánh tay danh cho đinh đóng treo lên,
Hạnh phúc con người vẫn có và tôi tin.
Tế Hanh dịch

18. THƠ ẨN Ý (FRANCIS CARCO)

Mưa rơi gió tạt mau
Trên mái nhà tí tách
Xưa bên em sát cánh
Để giấu niềm khổ đau

Vườn tối cành cây trơ
Thao thức ngọn đèn mờ
Em thở dài mãn nguyện
Cảnh cũ tìm đâu giờ?

Anh vẫn còn nghe mưa
Tiếng mưa đà khác xưa….

19. TIẾNG CÂY THAN (JEAN RICHEPIN)

Phần phật trong lò ngọn lửa reo
Cây già than thở giọng đều đều
Ta sinh để uống làn thanh khí
Đất nuôi,trời biếc chở che nhiều

Ta lớn dần theo với tháng năm
Vươn cao cao mãi,tán che râm
Tháng tư thơm nức chùm hoa ngát
Xây tổ,bầy chim hót ngọt đằm

Ném khúc ca vào ngọn gió trong
Từng lần mặc áo đẹp tơ nhung
Áo choàng xuân phủ xanh mầm nụ
Áo tía mùa thu,áo trắng đông

Con người biển lận,bất nhân sao
Vung búa bằng tay chém đổ nhào
Bởi cây vốn cũng là sinh vật
Từng đối với người tốt biết bao

Dù che ngày nắng,chim ru đêm
Người nỡ lòng quên tuổi thiếu niên
Hạ cây già lão không phòng vệ,
Quằn quại trong lò cây rỉ rên.

20. DẤU ẤN (ANNA DE NOAILLES)

Tôi dựa vững vàng vào cuộc đời
Ôm ghì cứng,chặt nó không ngơi
Trước ngày êm dịu tôi say đắm
Hun nóng vòng ôm siết của tôi

Biển giàu trên thế giới phô bày
Rõi nước lang thang khắp đó đây
Nỗi đau mùi vị hăng và mặn
Như chiếc tàu xuyên giữa tháng ngày

Tôi dừng trên những nếp đồi già
Mắt nóng tôi nhìn thấy nở hoa
Và tiếng ve sôi trên nhánh lá
Ấy lời dục vọng cất lên mà

Trên cánh đồng xanh mơn mởn xuân
Hố trên bãi cỏ đón mưa nhuần
Phập phồng cảm giác bay trên cánh
Bóng của bàn tay ghé xuống gần

Thiên nhiên,lãnh địa của niềm vui
Thở giữa làn hơi tôi bồi hồi
Trên nỗi buồn người tôi để lại
Khuông hình duy nhất trái tim tôi.

21. Il Pleure Dans Mon Coeur

Nguyên tác: thi hào Pháp PAUL VERLAINE (1844 – 1896)
Phỏng dịch thơ lục bát: MINH SƠN LÊ
*************************

Il pleure dans mon coeur
Comme il pleut sur la ville;
Quelle est cette langueur
Qui pénètre mon coeur?

Ta nghe như ướt trong lòng
Nhìn mưa trên phố mênh mông lòng buồn
Buồn ơi, sao chẳng dừng cơn!
Có ai hiểu thấu cho hồn ta không?

Ô bruit doux de la pluie
Par terre et sur les toits!
Pour un coeur qui s’ennuie
Ô le chant de la pluie!

Mưa cho hiu hắt cõi lòng
Mưa rơi rụng vỡ dưới chân muộn phiền
Mưa tràn ngập nỗi sầu riêng
Bóng em mờ khuất trong miền hư vô

Il pleure sans raison
Dans ce coeur qui s’écoeure.
Quoi! nulle trahison?…
Ce deuil est sans raison.

Trời mưa đổ xuống bất ngờ!
Nghe như sóng cuốn xô bờ trong ta
Ai người phản bội tình ta?
Niềm đau không đợi lòng ta ngỡ ngàng!

C’est bien la pire peine
De ne savoir pourquoi
Sans amour et sans haine
Mon coeur a tant de peine!

Niềm đau rồi cũng sẽ tan
Ừ thôi, em nhé chẳng màng chi đâu
Đời mang tình hận thêm sầu
Tim này xin giữ nỗi đau tình này!

22. MẶT TRỜI NÓI THÌ THẦM (JULES SUPERVIELLE)

Mặt trời nói thì thầm
Khuyến khích ngàn bông tuyết
Yêu chết đừng thở than
Như đám mây tan tác

Từ lâu tiếng nói khác
Bảo và khuyến khích tôi
Cả ngày trong rét cóng
Phải chăng là sức nóng
Đã làm trái đất quay

Vẫn một tấm lòng này
Luôn làm tôi tin tưởng
Trong suốt cả bốn mùa
Bên tai tôi nghiêng xuống
Và thầm thì bên tôi?

23. MỘT BUỔI SÁNG (ÉMILE VERHAEREN)

Từ sáng sớm men theo đường quen thuộc
Tôi băng qua đồng ruộng,rẽ vườn cây
Chân bước đi,trí nhẹ nhàng trong suốt
Ánh sáng,gió mai,thân thể chứa đầy

Đi mà chẳng biết đi đâu,sướng thật!
Trong ngực tôi:Ngày hội rộn ràng đây
Cần chi mớ luật điều và lý thuyết
Đá sỏi ròn vang vụn dưới gót giày

Đi,kiêu hãnh yêu khí trời,mặt đất
Rộng lớn nhưng cũng rất mực điên cuồng
Và hoà trộn thế giới cùng vạn vật
Với niềm say đời nguyên thuỷ hỗn mang

Bước phiêu du thánh thần xưa sáng láng
Tôi vùi thân trong đám cỏ xanh um
Nơi những cây sồi trút nghiêng tàn bóng
Tôi hôn hoa trên vành miệng cháy nồng

Sông dang tay dịu mềm đang chào đón
Tôi nghỉ ngơi rồi tôi lại dạo chơi
Tôi phó mặc tình cờ đưa dẫn lối
Dọc đường rợp cây,ngắt lá tôi nhai

Dường như mãi đến tận giờ,tôi sống
Chỉ để vùi chôn cả cuộc đời mình
Ôi!Những huyệt sách vở đào sâu thẳm
Trán vũ trang gục xuống lúc tàn binh

Cảnh vật hôm qua giờ đây vẫn thế
Và vẫn bao nhiêu đôi mắt hằng ngày
Cứ ngắm nhìn,trước phút tôi trông thấy
Trái treo cao,đoá hoa hồng toả hương ngây

Tôi nhìn lần đầu cơn gió thắm
Trong biển lá cây lấp loá ngời ngời
Hồn tôi mang tình người,không có tuổi
Đều trẻ trung,mới mẻ dưới mặt trời

Tôi yêu mắt,yêu tay,yêu thân thể
Yêu tóc vàng nâu rậm rạp bềnh bồng
Tôi muốn uống không gian vào đôi phổi
Để bơm cho sức lực được căng phồng.

Ôi1Buổi dạo rừng,đồng bằng,hố rãnh
Khóc lóc,hát ca,gào thét,thoả thuê
Tiêu phí cuộc đời trong cơn cuồng loạn
Say mềm như kẻ cảm giác dại tê!

24. HÃY HÔN EM VÀ HÔN EM NỮA (LOUISE LABÉ)

Hãy hôn em và hôn em nữa:
Những chiếc hôn nồng thắm nhất đi anh,
Những chiếc hôn nồng cháy của tình yêu,
Em sẽ trả gấp bốn lần,luôn cháy bỏng.

Anh chưa vui?Cho anh nhiều hơn nữa:
Hôn mười lần với tất cả niềm thương,
Hoà trộn vào nhau những chiếc hôn nồng cháy,
Trao cho nhau niềm vui thú tràn đầy.

Rồi cuộc sống lứa đôi ta sau đó:
Sống cho mình và sống cả cho nhau,
Cho phép em nghĩ một chút bâng khuâng.

Em luôn sống âm thầm trong cô độc,
Nên làm sao có được một niềm vui.
Nếu không làm một chút gì khác lạ.
Phạm Nguyên Phẩm dịch

25. RONDEAU (CHARLES DOLÉANS)

Thời gian bỏ áo choàng
May bằng mưa,gió ,tuyết
Và mặc chiếc áo thiêu
Sợi nắng tươi trong dệt

Chim muôn hót hay kêu
Trong ngữ thanh riêng biệt
“Thời gian bỏ áo choàng
May bằng mưa,gió,tuyết”

Nào sông,nào hồ,suối
Khoe áo mới xênh xang
Từng giọt bạc tô điểm
Trên chế phục huy hoàng.

Thời gian bỏ áo choàng
May bằng mưa gió tuyết.

26. YÊU TUỔI SÁU MƯƠI…

Hôm nay vừa sáu mươi
Vợ chồng còn đủ cả
Hạnh phúc đẹp…thuyệt vời
Bâng khuâng lời khó tả!

Đời:nhìn nay khác xưa
Mong manh mà quý giá
Như cuối thu sương mờ
Báo đông sang băng giá.

Đôi lứa lặng nhìn nhau
Thân thương trong lo âu
Hỏi:ai người đi trước?
Ai ngỡ ngàng thương đau?

Hỏi thầm qua khoé mắt,
Lặng lẽ bao hùng hồn,
Chưa bao giờ thơm mát
Cô đọng dịu dàng hơn!

Trách nhiệm hay nhẹ gánh,
Hết lo con đi thi,
Hết lo con về chậm,
Thôi khoắc khoải sầu bi!

Các con đã nên người,
Vững tay dựng cuộc đời.
Ta bền lòng thương mến
Con và cháu đồng vui…

Ai ơi!Xin nhớ mãi
Sáu mươi:tuổi tình yêu
Sáu mươi:nếu không yêu
Đời chỉ là thất bại…

Tất cả đều đáng yêu
Tình yêu là hạnh phúc.

Ôi!Đẹp thay tình yêu
Giữa tuổi vừa sáu chục
Chuyển tiếp trẻ sang già
Đời ta là địa ngục?
Hay thiêng đường?…Tự ta…
Phạm Trọng Nhân dịch

27. CẬU BÉ VÀ CÔ BÉ (MAURICE CAREME)

-Giá tớ là con trai
(Cô bé có lần nói)
Từ lâu tớ đã bỏ đi
Sang châu phi chơi cho khoái

-Nếu tớ là con gái
(Cậu bé liền đáp ngay)
Thay cho chỉ màu tớ sẽ
Thiêu bằng tia nắng ban mai!

Rồi hai người dần khôn lớn
Cùng nhau nên vợ nên chồng
Cùng nhau sáng trưa chiều tối
Họ toàn nói chuyện tiền nong.

28. MỘT MÌNH (E.GHIOVIC)

Một mình không em,anh ra đồng cỏ
Anh vào vườn hoa một mình không em.

Anh có thể một mình không em đi trên mọi lối
Anh có thể một mình không em đắm mình dưới suối
Anh có thể không em từ chiều đến tối
Nặng nề đêm trước dơn côi

Nhưng một mình không em
Anh chẳng làm đuợc gì hơn nữa!
Đặng Yên Hoà dịch

29. THU (GUYDÔM APÔLINER)

Người nông dân đi trong sương mù
Với con bò giữa sớm mai thu
Nó che nỗi thẹn thuồng của thôn nhỏ.

Anh vừa đi vừa hát ngân nga
Bài hát tình yêu và ruồng bỏ
Nhắc chiếc nhẫn và trái tim tan vỡ.

Mùa thu đã giết chết mùa hè
Hai bóng mờ đi trong sương mù làng quê
Nguyễn Xuân Sanh dịch

30. KHÔNG AI BIẾT ANH (P.ÊLUYA)

Không ai biết anh
Hơn em biết anh

Đôi mắt em trong ấy chúng ta
Cùng chung giấc ngủ
Đã đem đến cho những ánh sáng nơi anh
Một số phận tốt lành hơn những đêm nhân thế
Đôi mắt em trong ấy anh hành trình
Đã đem đến cho những con đường
Một hướng đi tách rời trái đất

Trong đôi mắt em những kẻ phát hiện
Nỗi cô đơn vô tận của chúng ta
Những kẻ ấy không còn như họ tưởng

Không ai biết em
Hơn anh biết em.
Tế Hanh dịch

31. BÀI CA GƯƠNG VẮNG NGƯỜI SOI (ARAGÔNG)

Nàng đâu rồi mà trong tôi động đậy
Nàng mà trong tôi bỗng thấy sáng bừng
Và dáng điệu tay nàng
Khi thoa lên môi thắm đẹp màu son.

Nàng đâu rồi niềm vui ban tối của tôi
Người đẹp thoáng qua rồi vội vàng biến mất
Nữ hoàng của tôi bồng bềnh mái tóc
Và đôi môi mắt đẹp màu mưa.

Tôi đợi chờ giây phút nàng lướt qua
Như mặt đất chờ mùa xuân tỏa đến,
Như nướt hồ ao ngủ lặng
Chờ êm êm nhẹ lướt mái chèo…

Trong vòng cung thăm thẳm âm thầm
Tôi dâng nàng những cái nhìn thầm kín
Nàng hãy đến gần,gần hơn,gần nữa
Để chiếm lấy bóng tôi chiếm lấy hoàn toàn.

Hãy chiếm lấy tôi như một đạo quân,
Hãy đoạt lấy những đồng bằng đồi núi,
Nhưng công viên lâu đài ruộng muối,
Những giác mơ những làn khói ban đêm.

Nàng hãy đến đây mặt liền sát mặt
Hãy soi đôi mắt nàng to vào thẳng mắt nàng
Nàng hãy trả lại tôi mây các khoảng trời xa
Trả tôi cái nhìn và những gì nàng ước mộng.
Phạm Hổ dịch

32. VUỐT VE ( P.VALÊRI )

Hãy nắm bàn tay anh
Trong bàn tay em ấm…
Không nguôi tình dịu thắm
Như quyện gió chao cành.

Chiếc nhẫn nạm ngọc hoa
Anh từng quen biết mấy
Nó tan trong run rẩy
Mắt liền nhắm thiết tha.

Dài sao nỗi cảm thương
Như nền hoa bóng loáng
Tay vuốt ve thanh thản
Tìm gặp buổi yêu đương.
Nguyễn Xuân Sanh dịch

33. TA HÃY GIẤU TÌNH YÊU (PAUL VERLAINE)

Ta hãy giấu tình yêu
Vào sâu trong thanh vắng,
Của âm u trời chiều
Cành cây che om lặng.

Còn trái tim,ước mơ
Ta để tan chầm chậm
Vào nỗi buồn bâng quơ
Của rừng thông xanh thẫm.

Hãy để mnắt lim dim
Hãy đặt tay lên ngực
Trái tim em nằm im
Đừng bao giờ đánh thức.

Chúng ta hãy một lần
Tin vào hơi thở nhẹ
Vừa lướt qua dưới chân
Làm cỏ xanh lay khẽ

Và khi trong rừng già
Đêm dần buông,dịu ngọt,
Bằng nỗi buồn của ta
Chim hoạ mi sẽ hót…
Thái Bá Tân dịch

34. BÀI CA (VICTO HUGO)

Nếu không có gì cần trò chuyện
Cớ sao em lại đến bên anh
Cớ sao em mỉm nụ cười xinh
Đến vua cũng bồi hồi xao xuyến?
Nếu không có gì cần trò chuyện
Cớ sao em lại đến bên anh?

Nếu không có gì muốn nói
Cớ sao em lại bắt tay anh?
Về giấc mơ êm dịu thần tiên
Trong lúc đi đường em nghĩ tới
Nếu không có gì muốn nói
Cớ sao em lại bắt tay anh?

Nếu muốn anh đi chỗ khác
Cớ sao em lại qua đây?
Thấy em,anh rùng mình,em ơi
Đó là niềm vui và lo lắng
Nếu muốn anh đi chỗ khác
Cớ sao em lại qua đây?

35. TRÁI TIM ANH CHÀNG LÃNG MẠN ( THƠ DÂN GIAN PHÁP)

Anh ta yêu vợ mình mê say,
Và anh ta làm việc suốt đêm ngày,
Nhưng may mắn được ngồi yên đôi lúc,
Là cô vợ cứ dạo lên điệp khúc.

“Hãy đưa tiền,đưa tiền ngay cho tôi!
Áo quần tôi đã rách cũ hết rồi,
Nếu không đưa,báo cho anh biết trước!
Tôi sẽ bỏ đi theo người khác!”

Anh ta nằm,anh ta nghĩ suốt đêm
Làm thế nào để kiếm việc làm thêm,
Để trả tiền thợ may,trả nợ,
Để thoát khỏi những lời kia của vợ.

Và hôm sau,dáng mất ngủ,buồn lo,
Anh ta tơihiệu cầm đồ:
-Tôi cần tiền…vợ tôi kêu…có lẽ
Tôi muốn bán trái tim tôi,giá rẻ…

Cầm trái tim,ông chủ hiệu hồi lâu
Dặt lên cân,rồi chán nản lắc đầu:
-Chỉ toàn ước mơ suông,quá nhẹ!
Không nhiều tiền lắm đâu anh bạn trẻ.

Bán tim xong,anh sung sướng về nhà
Vợ cầm tiền giận dữ quẳng ra xa
Rồi khăn gối ra đi,và nói:
-Với một người không tim,không sống nổi!
Thái Bá Tân dịch

36. BẢN TÌNH CA MUÔN THUỞ (ROSEMONDE GÉRARD0

Khi anh tuổi đã đến già,
Tóc em sẽ chẳng còn là tóc mây.
Hè về nắng dãi vườn cây,
Ta ngồi sưởi cánh tay gầy run run.

Lòng ta hoan hỉ hồi xuân,
Khác nào như cặp tình nhân thiều thời.
Lắc lư,em mỉm miệng cười,
Tuổi già,ta vẫn tô tươi chữ tình.

Nhìn nhau mắt hé lung linh,
Dưới giàn nho,dãi mảnh tình đôi ta.
Khi anh tuổi đã đến già,
Tóc em sẽ chẳng còn là tóc mây.

Ghế xưa rêu đã bám đầy,
Chúng ta vẫn đến ngồi đây chuyện trò.
Bao lần ân ái nên thơ,
Mong câu chấm dứt,để chờ hôn nhau.

Ta thường nhẩm đến những câu:
“Em yêu Anh”nói bao lâu đã nhiều.
Chúng ta ôn lại ngàn điều,
Chuyện tình lẩm cẩm ra điều say sưa.

Nắng đào vờn mái tóc tơ,
Tóc ta bạc trắng đón chờ nắng đây.
Ghế xưa rêu đã bám đầy,
Chúng ta vẫn đến ngồi đây chuyện trò.

Yêu anh vô bến vô bờ,
Hôm qua còn kém,bây giờ lại hơn.
Má răn em chẳng có sờn,
Tình em tha thiết vẫn hơn trước nhiều.

Thường ngày tích lại bao nhiêu,
Mọi điều kỷ niệm là điều chung đôi.
Luôn luôn ràng buộc hai người,
Tơ tình liên kết ta thời dệt thêm.

Tuổi già ngày một yếu lên,
Tay anh em nắm vẫn bền lắm cơ.
Yêu anh vô bến,vô bờ
Hôm qua còn kém bây giờ lại hơn.

Tình ta như giấc mơ tiên,
Em thường ấp ủ ở bên cõi lòng.
Giữ gìn lấy mảnh tình chung,
Nếm dần dư vị cho lòng ngất ngây.

Em còn tích trữ nơi đây,
Dấu bao kỷ niệm những ngày bên anh.
Em như một kẻ trữ tình,
Quá giàu những chuyện chúng mình yêu nhau.

Tạo thành hạnh phúc từ lâu,
Nằm trong ký ức tô màu lương duyên.
Tình ta như giấc mơ tiên,
Em đang ấp ủ cho thêm đậm đà.

Khi anh tuổi đã đến già,
Tóc em sẽ chẳng còn là tóc mây.
Hè về nắng dãi vườn cây,
Ta ngồi sưởi cánh tay gầy run run.

Lòng ta hoan hỉ hồi xuân,
Tưởng đang vui thú những lần xa xưa.
Lắc lư em mỉm cười đùa,
Nghe em run giọng ngâm thơ diễm tình.

Nhìn nhau mắt hé lung linh,
Dưới giàn nho,dãi mảnh tình đôi ta.
Khi anh tuổi đã đến già,
Tóc em sẽ chẳng còn là tóc mây.
Ngô Trọng Hiến dịch

37. KÝ ỨC (ALFRED DE MUSSET)

Dù khóc nhiều tôi vẫn thấy khổ đau
Khi trở lại chốn thiêng liêng muôn thưỏ
Ngôi mộ thân yêu ít người biết rõ
Nơi một kỷ niệm vùi chôn.

Các bạn ơi,trước cảnh quạnh hiu
So lại nắm lấy tay tôi e ngại
Khi một thói quen xưa êm ái
Chỉ cho tôi con đường này

Kìa những sườn đồi,những bụi đầy hoa
Cát nín câm từng in gót ngọc ngà
Đường ái ân chuyện không ngớt chuyện
Vòng tay siết chặt thiết tha

Kìa hàng thông vươn lá sẫm màu
Thung lũng hẹp sâu thờ ơ uốn khúc
Những người bạn hoang mà thời cổ thầm thì rạo rực
Ru những ngày tươi đẹp của tôi

Kìa bụi cây,suốt cả một thời xuân
Như bầy chim hót theo nhịp chân tôi bước
Chốn hoang vắng dễ thương,người tình tôi từng dạo gót
Các bạn có chờ tôi?

Ôi!Hãy để tôi tuôn dòng lệ thân yêu
Dâng tự trái tim vết thương còn máu ứa
Chớ lau đi,hãy để màn che quá khứ
Từ mi mắt của tôi buông

Tôi không gieo niềm tiếc hão nhớ suông
Vào tiếng vang rừng-chứng nhân niềm hạnh phúc
Rừng kiêu hãnh trong yên tĩnh tuyệt vời
Kêu hãnh tựa trái tim tôi.

Ai quỳ gối nguyện cầu bên mộ bạn thân
Cứ để cho họ than van lời nức nở
Mọi vật ở đây đều đang thở
Hoa nghĩa trang không mọc chốn này

Kìa nhìn xem qua bóng lá chòm cây
Trăng-Nữ hoàng Đêm mắt chập chờn đang ngó
Từ chân trời bóng tối còn che phủ
Chốc đã hiện dần ra

Hưong bay ngày từ đất ẩm hơi mưa
Lan toả dưới ánh hào quang nguyệt bạch
Như mối tình xưa,êm đềm,trong sạch
Lan toả tự hồn tôi.

38. TĨNH TÂM

Hãy ngoan và bình tĩnh hơn,hỡi em đau khổ
Em đòi buổi chiều;nó đương xuống;nó đây;
Không khí tối tăm bao phủ thành phố này
Đêm an tĩnh cho kẻ này,lo âu cho kẻ khác.

Trong khi đám đông hèn hạ là người trần
Dưới ngọn roi của Khoái lạc,tên đao phủ vô cùng tàn nhẫn
Trong hội hè đê tiện đi hái niềm hối hận,
Em Đau khổ đưa tay đây tôi dắt;đi lối này,

Xa họ đi.Này em nhìn những Năm đã chết
Bận áo cũ,nghiêng mình trên bao lơn của trời;
Nhìn từ đáy nước nhô lên,Ân hận mỉm cười;

Nhìn mặt trời hấp hối thiêm thiếp dưới một nhịp cầu
Và em thân mến ôi,hãy nghe.Đêm êm đềm bước
Như một khăn liệm dài lê thê ở phương Đông.

39. PLAISIR d’AMOUR

Jean Pierre Claris De Florian (1755 – 1794)

Plaisir d’amour ne dure qu’un moment,
Chagrin d’amour dure toute la vie.

J’ai tout quitté pour l’ingrate Sylvie,
Elle me quitte et prend un autre amant.
Plaisir d’amour ne dure qu’un moment,
Chagrin d’amour dure toute la vie.

Tant que cette eau coulera doucement
Vers ce ruisseau qui borde la prairie,
Je t’aimerai, me répétait Sylvie…
L’eau coule encor’, elle a changé pourtant !

Plaisir d’amour ne dure qu’un moment,
Chagrin d’amour dure toute la vie.

PLEASURE of LOVE
(English version)

Pleasure of love only lasts a moment,
Grief of love lasts a lifetime.

I left everything for the ungrateful Sylvie,
She leaves me and takes another lover.
Pleasure of love only lasts a moment,
Grief of love lasts a lifetime.

As long as this water flows serenely
To the stream that borders the meadow,
As long I will love you, Sylvie
The water still flows, she has changed!

Pleasure of love only lasts a moment,
Grief of love lasts a lifetime

THÚ YÊU THƯƠNG
(Hải Đà dịch)

Thú yêu thương chỉ là trong giây phút
Hận yêu thương đeo đẳng suốt một đời

Vì Sylvie tôi từ nan tất cả
Nàng theo ai, đã phụ bỏ tôi rồi
Thú yêu thương chỉ là trong giây phút
Hận yêu thương đeo đẳng suốt một đời

Như dòng nước trong êm và chảy mãi
Phía đồng xanh con suối bọc quanh đồi
Hỡi Sylvie, tôi yêu người phụ bạc
Nàng đi xa nhưng nước mãi còn trôi

Thú yêu thương chỉ là trong giây phút
Hận yêu thương đeo đẳng suốt một đời…

THÚ YÊU THƯƠNG
(Hoàng Vũ dịch)

Tình vui như áng mây trôi
Như hơi gió thoảng để rồi vấn vương
Tình buồn muôn thuở nhớ thương
Làm sao quên được yêu đương lỡ làng
Thuyền rời bỏ bến sang ngang
Còn tôi ở lại ngổn ngang tơ lòng
Thương nàng năm nhớ mười mong
Yêu nhau chưa trọn sao nàng vội đi
Nhớ ngày say đắm tình si
Nhìn giòng nước chảy thầm thì yêu anh
Cánh đồng xanh thật là xanh
Có giòng suối nhỏ bao quanh lưng đồi
Nàng thường âu yếm bảo tôi
Còn sông, còn nước suốt đời có đôi
Thề đâu thề bạc hơn vôi
Nỡ nào chót lưỡi đầu môi, đoạn tình
Sông buồn nước chảy lung linh
Nàng say duyên mới, một mình tôi đau.
Tình hờ chỉ thoáng rồi bay
Tình buồn mới thật đắng cay suốt đời. !

40. TÌNH BẠN

Alphonse de Lamartine
(1790-1869)

Amitié, doux repos de l’âme…

Amitié, doux repos de l’âme,
Crépuscule charmant des coeurs,
Pourquoi dans les yeux d’une femme
As-tu de plus tendres langueurs ?

Ta nature est pourtant la même
Dans le coeur dont elle a fait don;
Ce n’est plus la femme qu’on aime
Et l’amour a perdu son nom.

Douce ou grave, tendre ou sévère
L’amitié fut mon premier bien
Quelle que soit la main qui me serre
C’est un coeur qui répond au mien.

L’Amitié, ce soleil de l’âme…

L’amitié, ce soleil de l’âme,
Me ranimant de sa chaleur,
Fond ma neige à sa tiède flamme
Et me rend le printemps du coeur.
Oui, tu dis vrai : ce coeur écoute
Le triste charme de ces vers ;
Tant qu’il restera sur ma route
Quelqu’un de ces êtres chers
Comme ces arbres dont la voûte
Verdit la neige des hivers,
Aux vieux amis qui m’ont vu naître
Mon coeur ne saurait se fermer ;
Toujours vieux pour les reconnaître
Toujours jeune pour les aimer.

Hải Đà dịch

Tình Bạn, Nơi Chốn Bình An …

Tình bạn, nơi chốn bình an
Tâm hồn thanh thoát, dịu dàng nghỉ ngơi
Hoàng hôn ngả bóng chân trời
Chiều vàng tha thướt tim người dấu yêu
Hỡi trong ánh mắt diễm kiều
Cớ chi để lại lắm nhiều thương đau

Tình người bản tính như nhau
Trong tim yêu thuở ban đầu hiến dâng
Dẫu rằng đâu phải là nàng
Dẫu tình yêu đã lỡ làng bay xa

Cho dù êm ái, thiết tha
Cho dù nồng mặn hay là đắng cay
Tình bạn cao quý lắm thay
Món quà nguyên thủy tháng ngày vấn vương
Bàn tay siết chặt thân thương
Tim người hoà nhịp chung cùng tim tôi

Tình Bạn Như Ánh Dương Hồng…

Tình bạn như ánh dương hồng,
Tâm hồn sưởi ấm cõi lòng mênh mông
Tuyết tan từ ánh lửa nồng
Trái tim là cả xuân hồng thắm tươi
Tin đi lời nói của người
Lặng thầm nghe ngóng lòng ơi thẫn thờ
Nỗi sầu quyến rũ vần thơ
Trên đường tôi bước vẫn chờ đợi ai
Người thân thương thế gian này
Như cây tươi mát tháng ngày trôi qua
Tuyết mùa đông phủ trắng ngà
Hóa xanh biếc ngọc thướt tha khung trời
Hỡi người bạn cũ tôi ơi
Cửa lòng tôi mở đón mời bạn qua
Trái tim tôi dẫu có già
Vẫn luôn như thế nhận ra bạn vàng
Bạn thân xin chớ ngỡ ngàng
Tim tôi trẻ lại … muôn vàn dấu yêu !

41. TÌNH KHÚC THIÊN THU

Rosemonde Gérard (1871-1953)

“Car, vois-tu, chaque jour je t’aime davantage :
Aujourd’hui plus qu’hier et bien moins que demain !”

L’ éternelle chanson

Lorsque tu seras vieux et que je serai vieille,
Lorsque mes cheveux blonds seront des cheveux blancs,
Au mois de mai, dans le jardin qui s’ensoleille,
Nous irons réchauffer nos vieux membres tremblants,

Comme le renouveau mettra nos coeurs en fête,
Nous nous croirons encor de jeunes amoureux,
Et je te sourirai tout en branlant la tête,
Et nous ferons un couple adorable de vieux ;

Nous nous regarderons, assis sous notre treille,
Avec de petits yeux attendris et brillants,
Lorsque tu seras vieux et que je serai vieille,
Lorsque mes cheveux blonds seront des cheveux blancs.

Sur le banc familier, tout verdâtre de mousse,
Sur le banc d’autrefois nous reviendrons causer ;
Nous aurons une joie attendrie et très douce,
La phrase finissant souvent par un baiser.

Combien de fois jadis j’ai pu dire : « Je t’aime ! »
Alors, avec grand soin, nous le recompterons ;
Nous nous ressouviendrons de mille choses, même
De petits riens exquis dont nous radoterons.

Un rayon descendra, d’une caresse douce,
Parmi nos cheveux blancs, tout rose, se poser,
Quand, sur notre vieux banc tout verdâtre de mousse,
Sur le banc d’autrefois nous reviendrons causer.

Et, comme chaque jour je t’aime davantage –
Aujourd’hui plus qu’hier et bien moins que demain -,
Qu’importeront alors les rides du visage,
Si les mêmes rosiers parfument le chemin.

Songe à tous les printemps qui dans nos coeur s’entassent,
Mes souvenirs à moi seront aussi les tiens,
Ces communs souvenirs toujours plus nous enlacent
Et sans cesse entre nous tissent d’autres liens ;

C’est vrai, nous serons vieux, très vieux, faiblis par l’âge.
Mais plus fort chaque jour je serrerai ta main,
Car, vois-tu, chaque jour je t’aime davantage :
Aujourd’hui plus qu’hier et bien moins que demain !

Et de ce cher amour qui passe comme un rêve
Je veux tout conserver dans le fond de mon couer,
Retenir, s’il se peut, I’impression trop brève,
Pour la ressavourer plus tard avec lenteur ;

J’enferme ce qui vient de lui comme un avare,
Thésaurisant avec ardeur pour mes vieux jours ;
Je serai riche alors d’une tristesse rare,
J’aurai gardé tout l’or de mes jeunes amours ;

Ainsi, de ce passé de bonheur qui s’achève,
Ma mémoire parfois me rendra la douceur,
Et de ce cher amour qui passe comme un rêve
J’aurai tout conservé dans le fond de mon coeur.

Lorsque tu seras vieux et que je serai vieille,
Lorsque mes cheveux blonds seront des cheveux blancs,
Au mois de mai, dans le jardin qui s’ensoleille,
Nous irons réchauffer nos vieux membres tremblants.

Comme le renouveau mettra nos coeurs en fête,
Nous nous croirons encore aux heureux jours d’antan,
Et je te sourirai tout en branlant la tête,
Et tu me parleras d’amour en chevrotant ;

Nous nous regarderons, assis sous notre treille,
Avec des yeux remplis des pleurs de nos vingt ans…
Lorsque tu seras vieux et que je serai vieille,
Lorsque mes cheveux blonds seront des cheveux blancs !

Vương Ngọc Long dịch

“Như em thấy, mỗi ngày anh yêu em nhiều hơn …
hôm nay nhiều hơn hôm qua, và ít hơn ngày mai”

Tình Khúc Thiên Thu

Một mai kia anh già, em sẽ thế
Tóc hoàng kim đã bạc trắng phơ nhòa
Vườn tháng năm lung linh chùm hoa nắng
Tay ấm nồng, run rẩy bước chân qua

Tim yêu dấu tưng bừng xuân mở hội
Tưởng đôi ta về lại thuở còn xanh
Cười duyên dáng, em nhìn anh cúi khẽ
Đôi uyên ương già thấy mãi còn xinh

Giàn nho xanh bên nhau nhìn say đắm
Mắt long lanh trìu mến động lòng ai
Một mai kia anh già, em sẽ thế
Tóc em vàng nay bạc trắng phôi phai

Ghế thân quen nay đà rêu xanh phủ
Ghế đôi ta một thuở chuyện trò vui
Dịu dàng quá lâng lâng niềm sung sướng
Lời trao nhau kết thúc nụ hôn mời

“Anh yêu em” bao lần xưa đã nói
Những lo âu muốn đếm lại từng lời
Đôi ta thế, có nghìn điều để nhớ
Những gì xưa diễm tuyệt vẫn nhắc hoài

Tia nắng ấm buông rơi chừng ve vuốt
Tóc bạc phơ tô điểm ánh hồng tươi
Chiếc ghế cũ thân thương đầy rêu biếc
Ghế đôi ta một thuở chuyện trò vui

Anh yêu em mỗi ngày hơn thế nữa
Thua ngày mai, nhưng vượt quá hôm qua
Những vết nhăn đâu còn chi nghĩa lý
Khi đường xưa ngan ngát đóa hồng hoa

Giấc mơ xuân dâng đầy tim yêu dấu
Kỷ niệm nào hai đứa cũng như nhau
Luôn quấn quít chẳng rời xa ký ức
Mãi bên nhau như tơ dệt muôn màu

Già yếu đi thời gian nào cưỡng được
Mỗi ngày thêm siết chặt búp tay ngà
Anh yêu em mỗi ngày hơn thế nữa
Thua ngày mai, nhưng vượt quá hôm qua

Tình cho nhau trôi qua như mộng đẹp
Muốn giữ hoài thăm thẳm đáy tim sâu
Xin níu lại, sợ tan dòng cảm xúc
Để từ từ tận hưởng lúc mai sau

Tần tiện dấu những niềm vui đã đến
Luôn khát khao tích trữ đến ngày già
Và lúc đó bớt âu lo phiền muộn
Tuổi mơ vàng sống lại những ngày qua

Luôn mãn nguyện những ngày xưa hạnh phúc
Ký ức về êm dịu thuở yêu nhau
Tình âu yếm trôi qua như mộng ngọc
Muốn giữ hoài thăm thẳm đáy tim sâu

Một mai kia anh già, em sẽ thế
Tóc hoàng kim đã bạc trắng phơ nhòa
Vườn tháng năm lung linh chùm hoa nắng
Tay ấm nồng, run rẩy bước chân qua

Tim yêu dấu tưng bừng xuân mở hội
Tưởng đôi ta về lại thuở ngày xuân
Cười duyên dáng, em nhìn anh cúi khẽ
Và run run thốt nhẹ tiếng yêu thầm

Giàn nho xanh bên nhau nhìn say đắm
Ánh mắt tình đẫm ướt lệ đôi mươi
Một mai kia anh già, em sẽ thế
Tóc em vàng nay bạc trắng như vôi …

42. XUÂN

TÚ XƯƠNG<1870-1907>

XUÂN

Xuân từ trong ấy mới ban ra
Xuân chẳng riêng ai khắp mọi nhà
Đì đẹt ngoài sân tràng pháo chuột
Loẹt lòe trên vách bức tranh gà
Chí cha chí chát khua giầy dép
Đen thủi đen thui cũng lượt là
Dám hỏi những ai nơi cố quận
Rằng xuân ,xuân mãi thế ru mà?

PRINTEMPS <ou LE TET>

De là- dedans<1>on  annonce le TET< Nouvel An>
Le Tet n’est à personne ,il est à tous les gens
Dans la cour crépitent de petits pétards
Au mur ,des tableaux du coq aux teints criards
Se claquent bruyamment sandales et souliers
De beaux habíts  couvrent les peaux hâlées et noircies
A ceux du lieu natal, j’ose demander :
Est-ce le Tet vraiment toujours ainsi passé ?
<1> allusion à l’ancienne capitale HÚE sous l’ancien ré gime féodal

43. TÀU SAY

Le bateau ivre<Arthur Rimbaud>

Tàu say
Dịch tặng Trần Dần

Khi tôi xuống những dòng sông vô cảm
Bọn lái thuyền đã mất dạng từ lâu
Người da đỏ đang rất cần bia nhắm
Đón họ lên những cây cột đủ mầu .

Tôi bỏ mặc mấy anh chàng thủy thủ
Nay chở bông, mai lại chở lúa mì
Đã im bặt tiếng hò reo,la chộ
Sông để tôi tự chọn lấy đường đi.

Mùa đông nọ , điếc hơn đầu trẻ nít
Trong âm vang của sóng nước dữ dằn
Tôi chạy miết ! Đảo kia dù bật gốc
Cảnh hỗn mang cũng chẳng hãi hùng hơn.

Luôn thức giấc giữa cảnh trời dông bão
Thân nhẹ nhàng như nút bấc lênh đênh
Trên sóng nước chở chuyện người mệnh yểu
Đèn bến xưa hiu hắt ngẩn ngơ chìm.

Như trái táo với trẻ thơ thơm ngọt
Vỏ thông tôi giờ đẫm nước trong xanh
Rủa sạch hết bao chất dơ trần tục
Và lôi đi mọi dụng cụ  hải hành .

Từ lặn ngụp trong bài thơ biển cả
Đẹp nghìn sao với trăm sắc ngọc ngà
Tôi ngốn vội những vùng xanh giục dã
Xuôi đôi lần một cái xác suy tư .

Tôi thấy sấm rền , chớp lòe, nước xoáy
Thấy sóng nhồi , dòng xiết , thấy đêm rơi
Thấy bình minh như đàn câu trỗi dậy
Thấy những gì người tưởng thấy mà thôi.

Tôi cũng thấy những chùm sao hải đảo
Những mảnh trời say đắm gọi thuyền ai
Ôi sức mạnh tương lai , bao nhiêu chim vàng chói
Ngưoi ngủ ư, tự đày ải những đêm dài?

Tôi đã khóc quá nhiều , Rạng đông sao ngao ngán,
Vưng dương luôn cay đắng , mặt trăng chẳng dịu hiền
Tình chua chát làm óc tôi run rẩy
Tôi chỉ muốn vỡ tung , tôi xin được lặng chìm!

Về biển Âu, hãy cho tôi vũng nước
Lạnh và đen ,khi chiều xuống thơm lừng
Một đứa trẻ sẽ yên ngồi u uất
Thả con tầu như cánh bướm tháng năm..

Tắm sóng buồn ,tôi đâu còn có thể
Cứ an nhiên một thủy lộ thẳng đường ,
Cũng không thể lách qua hàng cờ xí
Hay diễu hành qua mắt ụ thê lương!

Người dịch:Trần Mai Châu
THƠ PHÁP
Thế kỷ XIX
NXB   TRẺ

LE BATEAU IVRE  – ARTHUR RIMBAUD<1854-1891>

CON TẦU SAY

Vừa khi tôi đang xuôi những dòng sông vô tình ,trơ trơ , lặng lẽ
Tôi không còn cảm thấy cầm lái bởi những người phu kéo thuyền
Những người da đỏ hò la nhằm bắn họ
Đóng đinh thân thể họ trần truồng trên những cột màu  sặc sỡ.

Tôi không còn lo âu về tất cả đoàn thủy thủ
Tôi, người chở lúa mì xứ Flandrơ hay bông nướcAnh
Khi cùng với những người kéo thuyền của tôi thôi không ồn ào nữa
Thì những con sông để mặc tôi xuôi dòng theo ý muốn của mình .

Trong những tiếng sóng giận dữ của thủy triều
Mùa đông ấy, ngấm ngầm như những đầu óc trẻ thơ
Tôi chạy! Và những bán đảo nhổ neo, mở máy
Không để cho những cảnh hỗn độn tăng chiều

Bão tố đã ban cho tôi những thức tỉnh về biển cả
Nhẹ hơn nút bấc ,tôi khiêu vũ trên sóng biển
Mà người ta gọi là những kẻ vĩnh hằng gieo gây chết chóc tai ương
Đã mười đêm rồi , chẳng còn nhớ tiếc con mắt dại khờ của những chiếc đèn

Dịu ngọt hơn đối với những trẻ em là những  quả táo
Nước màu xanh lục thấm vào tàu bằng gỗ thông
Rủa sạch cho tôi những vết ố xanh của rượu và các thứ nôn mửa
Làm tán loạn cả bánh lái và neo thuyền.

Và từ đó ,tôi tắm mình trong Bài thơ Biển cả
Đầy sao và sữa
Tôi nuốt những khoảng trời xanh lục
Ở đó có ngấn nước hân hoan và tái nhợt
Thỉnh thoảng , một kẻ chết đuối trầm tư

…Tôi biết những bầu trời nổ tung chớp giật và những cây nước
Những đợt sóng và những luồng chảy ;tôi biết buổi chiều về
Buổi bình minh cuồng nhiệt với một đàn bồ câu đông đúc
Và đôi khi, tôi thấy cái mà con người đã tưởng thấy!

Tôi đã thấy mặt trời thấp, tỳ viết những kinh hoàng thần bí
Chiếu sáng những kết ngưng dài mầu tím
Tựa như những diễn viên trong bi kịch cổ xưa
Những đợt sóng cuốn xa những rùng mình cánh cửa!

Tôi đã mơ thấy đêm xanh có tuyết sáng lòa
Những chiếc hôn dài của biển hôn lên mắt
Tuần hoàn của những dòng nhựa phi thường
Sụ thức tỉnh mầu vàng và mầu xanh của những lân tinh .

…Tôi dã thấy những đầm lầy rộng lớn lên men
Ở đó, quái vật Lêviachan<1>rữa thối trong rừng cây cói lác!
Nước đổ ầm ầm giưã gió lặng bình yên
Và những chốn xa xăm chảy về những vực sâu  cuộn thác

Những băng hà , những mặt trời mọc, những sóng xà cừ , những bầu trời lửa bốc
Những nơi tầu mắc cạn gớm guốc dưới những đáy vịnh mầu nâu
Ở đó, những con rắn khổng lồ bị đàn rệp tanh hôi ăn thịt
Rơi ngã từ những thân cây vặn mình với mùi đen hương ngát.
….Tôi đã thấy những quần đảo hằng tinh và những cù lao
Mà những bầu trời cuồng loạn rộng mở đón kẻ lênh đênh;
:Phải chăng trong những đêm vô tận ấy anh đã ngủ và đã tự lưu đầy
Triệu cánh chim vàng ôi sức mạnh tương lai?

Nhưng đúng là tôi đã khóc quá nhiêù !Những bình minh sâu thẳm,
Mọi vừng trăng đều tàn khốc và mọi mặt trời đều đắng cay;
Mối tình nghiệt ngã đã làm tôi quá đỗi mê say
Ôi con tầu của tôi nổ tung ! Và người tôi nữa, hãy chìm sâu đáy biển!

Nếu tôi còn muốn một vùng nước Châu Âu thì đó chỉ là vũng nước
Đen và lạnh, ở đó khi buổi hoàng hôn ướp hương
Một trẻ nhỏ đang ngồi xổm, nhút nhát và u buồn
Một con tầu mảnh khảnh như một cánh buồm tháng Năm

Ôi sóng biển tôi không thể tắm mình trong những sóng sầu tư
Xóa mất đi những đường lằn trên biển của những con tầu chở bông
Cũng không thể vượt qua niềm kiêu hãnh của lá quốc kỳ và  những ngọn lửa
Hay bơi dưới những cặp mắt khủng khiếp của những con tàu chở  các tù nhân
Bản dịch 1986
Lêviachan:tên một giống quái vật sống dưới nước trong thần thoại Phenecie< một quốc gia cổ đại ở Trung Cận Đông>; là biểu tượng của đa thần giáo

THƠ PHÁP
Nửa sau thế kỷ XIX
Đầu thế kỷ XX

ĐÔNG HOÀI Tuyển , Dịch ,Giới thiệu
NXB   Văn Học

44. NHỮNG KẺ RỖNG TUÊCH

THE HOLLOW MEN

Mistah Kurtz — he dead.

A penny for the Old Guy

I

We are the hollow men
We are the stuffed men
Leaning together
Headpiece filled with straw. Alas!
Our dried voices, when
We whisper together
Are quiet and meaningless
As wind in dry grass
Or rats’ feet over broken glass
In our dry cellar

Shape without form, shade without colour,
Paralysed force, gesture without motion;

Those who have crossed
With direct eyes, to death’s other Kingdom
Remember us — if at all — not as lost
Violent souls, but only
As the hollow men
The stuffed men.

II

Eyes I dare not meet in dreams
In death’s dream kingdom
These do not appear:
There, the eyes are
Sunlight on a broken column
There, is a tree swinging
And voices are
In the wind’s singing
More distant and more solemn
Than a fading star.

Let me be no nearer
In death’s dream kingdom
Let me also wear
Such deliberate disguises
Rat’s coat, crowskin, crossed staves
In a field
Behaving as the wind behaves
No nearer —

Not that final meeting
In the twilight kingdom

III

This is the dead land
This is cactus land
Here the stone images
Are raised, here they receive
The supplication of a dead man’s hand
Under the twinkle of a fading star.

Is it like this
In death’s other kingdom
Waking alone
At the hour when we are
Trembling with tenderness
Lips that would kiss
Form prayers to broken stone.

IV

The eyes are not here
There are no eyes here
In this valley of dying stars
In this hollow valley
This broken jaw of our lost kingdoms

In this last of meeting places
We grope together
And avoid speech
Gathered on this beach of the tumid river

Sightless, unless
The eyes reappear
As the perpetual star
Multifoliate rose
Of death’s twilight kingdom
The hope only
Of empty men.

V

Here we go round the prickly pear
Prickly pear prickly pear
Here we go round the prickly pear
At five o’clock in the morning.

Between the idea
And the reality
Between the motion
And the act
Falls the Shadow

For Thine is the Kingdom

Between the conception
And the creation
Between the emotion
And the response
Falls the Shadow

Life is very long

Between the desire
And the spasm
Between the potency
And the existence
Between the essence
And the descent
Falls the Shadow

For Thine is the Kingdom

For Thine is
Life is
For Thine is the

This is the way the world ends
This is the way the world ends
This is the way the world ends
Not with a bang but a whimper.

NHỮNG KẺ RỖNG TUẾCH

Ngài Kurtz đã chết

Xin một hào cho Guy già

I

Ta là những người trống rỗng
Ta là những hình nộm
Ta cúi xuống cùng nhau
Rơm xào xạc trên đầu
Giọng ta khô, nức nở
Khi cùng nhau to nhỏ
Lặng lẽ và hững hờ
Như gió trong cỏ khô
Như chuột trên kính vỡ
Trong hầm rượu cạn khô.

Hình thiếu nét, bóng thiếu màu
Sức lực đờ ra, cử chỉ không cử động

Những đôi mắt của ai nhìn thẳng
Từ Vương quốc cái chết khác đang nhìn
Nhắc ta, không như những kẻ vô hồn
Những tâm hồn sôi động, nhưng
Chỉ như những người trống rỗng
Như những hình nộm bằng rơm.

II

Những đôi mắt tôi sợ gặp trong mơ
Nhưng trong vương quốc mơ màng cái chết
Những đôi mắt không có bao giờ
Những đôi mắt này
Trên cột gãy là ánh mặt trời
Là cành cây nhún nhảy
Và giọng nói
Trong ngọn gió hát lên
Xa cách và trang nghiêm
Hơn những ngôi sao dần tắt.

Hãy cho tôi đến gần
Vương quốc mơ màng cái chết
Hãy cho tôi được mặc
Quần áo cải trang
Áo khoác của chuột, lông của quạ khoang
Đứng trên đồi như ngọn gió
Gió đi đâu, tôi đi đó
Nhưng đừng để đến gần –

Lần cuối cùng gặp gỡ
Trong vương quốc của hoàng hôn.

III

Đấy là quê hương cái chết
Đấy là xứ sở của xương rồng
Nơi này những pho tượng đá
Và những cánh tay vật vã
Của những người chết van xin
Trong ánh sáng của ngôi sao tắt dần.

Có phải vậy chăng
Trong vương quốc cái chết khác
Khi thức dậy một mình
Và trong giờ khắc
Ta run lên với sự dịu dàng
Những bờ môi chờ hôn môi khác
Và nguyện cầu cho đá vỡ tan.

IV

Những đôi mắt không ở đây
Những đôi mắt không có ở nơi này
Trong thung lũng những ngôi sao đã chết
Trong thung lũng này rỗng tuếch
Đã gãy quai hàm những vương quốc đã mất của ta

Ở nơi của lần gặp gỡ cuối cùng
Ta cùng nhau mò mẫm
Và nói năng cùng nhau ta tránh
Trên bờ sông có dòng nước sưng lên

Không nhìn ra cho đến một khi mà
Những đôi mắt chưa hiện
Như ngôi sao muôn đời tỏa sáng
Như muôn ngàn cánh hoa hồng
Của vương quốc cái chết hoàng hôn
Và chỉ đấy là niềm hy vọng
Dành cho những người trống rỗng.

V

Ta đi vòng quanh những bụi cây gai
Những bụi cây gai những bụi cây gai
Ta đi vòng quanh những bụi cây gai
Vào lúc năm giờ sáng.

Giữa ý tưởng
Và hiện thực cuộc đời
Giữa ý muốn
Và hành động con người
Chiếc bóng kia đổ xuống

Bởi Vương quốc là Ngài

Giữa quan niệm
Và sự dựng xây
Giữa mối xúc động
Và câu trả lời
Chiếc bóng kia đổ xuống

Cuộc đời ta rất dài

Giữa niềm ước mong
Và sự rung cảm
Giữa khả năng
Và sự sống
Giữa hiện tượng
Và bản chất của đời
Chiếc bóng kia đổ xuống

Bởi Vương quốc là Ngài

Bởi Vương quốc là Ngài
Là Cuộc sống
Bởi Vương quốc là Ngài và

Và như thế kết thúc cuộc đời
Và như thế kết thúc cuộc đời
Và như thế kết thúc cuộc đời
Bằng tiếng nấc chứ không bằng đập mạnh.

Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

45. Et S’il Revenait Un Jour – Và Nếu Một Ngày Anh Trở Lại

Poème de MAURICE MAETERLINCK (1862 – 1949)
Phỏng dịch thơ thất ngôn: MINH SƠN LÊ
**********************************

Et s’il revenait un jour
Que faut-il lui dire?
– Dites-lui qu’on l’attendit
Jusqu’à s’en mourir…

Nếu một ngày anh ta trở lại
Biết nói gì khi gặp nhau đây?
Thôi cứ để anh ta chờ đợi
Cho tới hồi vĩnh viễn chia tay

Et s’il m’interroge encore
Sans me reconnaître?
– Parlez-lui comme une sœur,
Il souffre peut-être…

Và nếu lòng anh đang tự hỏi?
Khi không còn nhận được ra tôi
Nói với anh như là em gái
Ngại cho lòng đau khổ thêm thôi…

Et s’il demande où vous êtes
Que faut-il répondre?
– Donnez-lui mon anneau d’or
Sans rien lui répondre…

Và nếu hỏi rằng em ở đâu
Làm sao trả lời nỗi một câu?
Trao anh chiếc nhẫn vàng còn giữ
Nếu trả lời không nỗi một câu…

Et s’il veut savoir pourquoi
La salle est déserte?
– Montrez-lui la lampe éteinte
Et la porte ouverte…

Và nếu anh muốn biết vì sao
Căn phòng quạnh vắng đến nao nao?
Những ánh đèn giờ đây tắt hết
Và cửa mở toang gió lạnh vào…

Et s’il m’interroge alors
Sur la dernière heure?
– Dites-lui que j’ai souri
De peur qu’il ne pleure…

Và nếu anh còn nghi ngại hỏi
Giây phút cuối cùng này nữa thôi?
Cho anh còn thấy môi cười thắm
Sợ rằng anh sẽ khóc vì tôi…

MINH SƠN LÊ 30.9.15
Poème de Maurice Maeterlinck extrait de “Douze chansons” (1896)
https://www.youtube.com/watch?v=xNI-xHECUto

46.

La Mort des Amants Cái Chết Của Tình Nhân

Nguyên tác: thi hào Pháp CHARLES BAUDELAIRE (1821-1867)
Phỏng dịch thơ lục bát: MINH SƠNLÊ
*********************************Nous aurons des litspleins d’odeurs légères,
Des divans profonds comme des tombeaux,
Et d’étranges fleurs sur des étagères,
Écloses pour nous sous des cieux plus beaux.

Giường ta phủ sáng cùng hương
Sofa trông tựa như đường mộ sâu
Hoa kia trên kệ thắm màu
Nở cùng ta với cả bầu trời xinh

Usant à l’envi leurs chaleurs dernières,
Nos deux coeurs seront deux vastes flambeaux,
Qui réfléchiront leurs doubles lumières
Dans nos deux esprits, ces miroirs jumeaux.

Môi trao môi nụ cuối cùng
Đôi lòng như ngọn đuốc bùng cháy lên
Lung linh đôi bóng bên đèn
Đôi lòng chung nhịp bước lên cõi tình

Un soir fait de rose et de bleu mystique,
Nous échangerons un éclair unique,
Comme un long sanglot, tout chargé d’adieux;

Đêm phiêu linh đoá hoa hồng
Tình trao dưới ánh đèn trong đêm này
Nghe như tiếng nấc buông dài
Thay lời vĩnh biệt từ đây hết rồi

Et plus tard un Ange,entr’ouvrant les portes,
Viendra ranimer, fidèle et joyeux,
Les miroirs ternis et les flammes mortes.

Và kia bóng dáng thiên thần
Đứng bên khung cửa bâng khuâng khép hờ
Niềm vui như vẫn còn chờ
Lửa hồng đã tắt, gương mờ nhạt đi.

MINH SƠN LÊ 26 decembre 2012

Chia sẻ trên Facebook

Ảnh đại diện

Minh Sơn Lê

Nevermore Không Bao Giờ Nữa

Nguyên tác: thi hào Pháp PAUL VERLAINE (1844-1896)
Phỏng dịch thơ lục bát: MINH SƠN LÊ
*******************************Souvenir, souvenir, que me veux-tu? L’automne
Faisait voler la grive à travers l’air atone,
Et le soleil dardait un rayon monotone
Sur le bois jaunissant où la bise détone.

Thu về có nhớ không em?
Chim bay thả cánh êm đềm như mây
Hiu hiu vài sợi nắng gầy
Rừng cây vàng úa gió lay hững hờ

Nous étions seul à seule et marchions en rêvant,
Elle et moi, les cheveux et la pensée au vent.
Soudain, tournant vers moi son regard émouvant
“Quel fut ton plus beau jour?” fit sa voix d’or vivant,

Dìu nhau đi dưới trời mơ
Tóc em quyện gió vật vờ tóc anh.
Chợt em quay mắt nhìn anh
Tiếng em thỏ thẻ như oanh yến về

Sa voix douce et sonore, au frais timbre angélique.
Un sourire discret lui donna la réplique,
Et je baisai sa main blanche, dévotement.

Giọng vàng em gợi đê mê
Môi cười khép nép vỗ về như ru
Hôn tay em, chẳng chối từ

Ah! Les premières fleurs, qu’elles sont parfumées!
Et qu’il bruit avec un murmure charmant
Le premier oui qui sort de lèvres bien-aimées!

Hương thơm của đoá hoa đầu nguyên trinh!
Thầm thì động cánh môi xinh
Lần đầu trao hết môi tình đắm say!

MINH SƠN LÊ 8.9.17

Il Pleure Dans Mon Cœur

Nguyên tác: thi hào Pháp PAUL VERLAINE (1844 – 1896)
Phỏng dịch thơ thất ngôn: MINH SƠN LÊ
*********************************

Il pleure dans mon coeur
Comme il pleut sur la ville;
Quelle est cette langueur
Qui pénètre mon coeur?

Mưa bay trên phố, mưa buồn quá!
Mưa ngoài trời hay mưa trong ta
Nghe quanh đây sao giờ tịch mịch
Đời còn ai hiểu thấu lòng ta?

Ô bruit doux de la pluie
Par terre et sur les toits!
Pour un coeur qui s’ennuie
Ô le chant de la pluie!

Mưa vẫn rơi nhẹ đều trên phố
Sao lòng mình sóng cuộn, triều xô
Phố vẫn đông vẫn chỉ ơ thờ
Mưa từng giọt rơi đều trên phố

Il pleure sans raison
Dans ce coeur qui s’écoeure.
Quoi! nulle trahison?…
Ce deuil est sans raison.

Mưa đến rồi đi ngày vẫn thế
Có ai buồn chân bước đi về
Tình trên tay rồi cũng xa bay
Mưa mắt ướt hay mi ngấn lệ

C’est bien la pire peine
De ne savoir pourquoi
Sans amour et sans haine
Mon coeur a tant de peine!

Có buồn gì thì cũng thế thôi!
Tình tan người cũng đã xa rồi
Luyến lưu chi cho thêm sầu hận
Xin khổ đau này một lần thôi!